• This site uses cookies. By continuing to use this site, you are agreeing to our use of cookies. Learn more.

Truyện Teen / Ngôn tình Tôi là đàn bà

admin

Administrator
Staff member
#1
07/07/09

1 Buổi sáng tinh sương sau cơn mưa rào vừa mới ùa xuống nghĩa trang làm
không khí se lạnh hẳn. 1 cô nhỏ đang nắm chặt cây dù màu xám đừng trước
bia mộ trắng xóa. Có vẻ như nhỏ đã đứng ở đây trước khi mưa ào xuống cho
đến khi mưa tạnh hẳn.

1 khuôn mặt buồn bã và khóe mắt hơi ươn ướt.

- Thôi! Em về đây,năm tới em lại ghé thăm anh.

Những bước chân chậm rãi và lặng lẽ quay về.

Nhỏ có cái tên là Quế An,21t. Với dáng người mảnh khảnh, nhỏ nhắn, khuôn
mặt tròn như búp bê,mái tóc thẳng mượt dài tới eo khiến ai cũng phải
ngước nhìn.

Vốn là người vui vẻ , yêu đời , bướng bỉnh và chân thành với mọi người
nhưng sự cố 2 năm trước đã làm nhỏ thay đổi hoàn toàn tính cách vốn có
của mình. Nhỏ trở nên cộc cằn , thô lỗ và ít quan tâm ai , nhỏ luôn mang
bên mình 1 chú gấu bông nhỏ xinh đủ để ôm vừa tay và 1 chiếc ipod màu
đen bé tẹo.

Còn người nằm lặng lẽ trên bia mộ kia là Nam,bạn trai của nhỏ 4 năm trước.

Nhỏ thong thả bước đi ... 2 tiếng sau nhỏ đã có mặt ở công viên 23/9. Cố
tìm 1 chỗ ngồi bí mật,nhỏ nhìn trái rồi nhìn phải.

- Chỗ này koi bộ lý thú đây_ Nhỏ thầm nghĩ.

Đó là 1 thanh đá khá cao cách mặt đất gần khoảng 2 ki lô mét,được bao
bọc bởi những khóm cây xanh non đầy giọt sương long lanh buổi sáng.Phải
thật để ý mới phát hiện ra.

Nhỏ nhảy lên thanh đá nhưng vì chiều cao hơi khiếm tốn nên đã bị ngã
nhào xuống đất.

- Uỵch !!!! _ 1 tiếng động lớn vang lên trong không gian tĩnh lặng ko 1
bóng người.

Cái mông nhỏ ê ẩm và bàn tay có vài vết xước. Ko chịu bỏ cuộc, nhỏ thử
lại lần nữa. Kết quả nhỏ bị té thêm 1 lần nữa,quyết tâm ko bỏ cuộc,cố
gắng leo lên thanh đá cho bằng được.Lần này nhỏ khéo léo hơn,đưa 2 tay
vịn vào thanh đá và nhảy phóc người lên cao.

- Bụp _ Nhỏ đã an toàn trên thanh đá lạnh cóng,khuôn mặt đầy vẻ tự hào
như kiểu " À há ! Ta đã thành công , Ố zè ^^ "

Nhỏ ngồi im lắng nghe giai điệu của bài hát " Until You " thật nhẹ nhàng
và sâu lắng,miệng nhỏ đang lẩm bẩm theo ca từ bài hát. Tay nhỏ vẫn ôm
khư khư con gấu màu nâu đậm ko rời.Cái đầu thì đang tựa vào 1 thân cây,
đôi mắt nhắm tịt như đang suy nghĩ xa xôi về 1 điều gì đó.

30p sau , cách chỗ nhỏ ngồi chưa đầy 1 mét có 1 cặp đang to tiếng.

- Anh vẫn ko tha thứ cho em sao? Em biết thời gian qua mình đã sai nhưng
giờ em đã nhận ra tất cả tình cảm của mình. Em muốn quay lại với anh.

- Cô nghĩ tôi là trò đùa của cô à?Tôi đã nói với cô hàng trăm lần , ko
là ko. Đừng làm mất thời giờ của tôi.

- Em xin anh mà _ Giọng cô gái nài nỉ.

- Cô đi đi _ Anh chàng có vẻ rất dứt khoát.

Nhỏ lắng nghe được hết cuộc cãi cọ của 2 người ấy vì âm thanh ipod bé
xíu chỉ đủ để nghe và cảm nhận thôi.

- 2 người này phiền quá,ứ tập trung nghe nhạc được,bực ghê _ Nhỏ lẩm bẩm.

Bỗng tiếng chuông điện thoại reo lên,thì ra đó là chuông điện thoại của
cô gái. Chị ta có việc phải đi gấp khi chưa kịp đáp xong cuộc nói chuyện
giang dở của mình.Anh chàng cũng quay đầu đi thẳng tiến về phía nhỏ.

- Cộp ... cộp ... cộp _ Bước chân mỗi lúc một gần.

Cảm nhận được anh ta đang đi ngang qua mình,nhỏ thốt lên 1 giọng nói
trong trẻo nhưng đầy vẻ chua chát.

- Đồ thiếu rộng lượng.

Anh chàng ngạc nhiên,đừng bước hẳn.Anh ta vội xoay qua trái ... 1 bức
tường gần sát mặt, xoay qua phải ... ko 1 bóng người, quay người ra sau
... im hơi lặng tiếng.Trong đầu anh ta đặt lên 1 dấu chấm hỏi to đùng...

- Kỳ lạ ?????????????????

Cố tìm cho ra ai là thủ phạm mới rủa mình lúc nãy, anh ta ngước mắt nhìn
lên.Ôi! 1 cô nhóc ngồi gác 2 chân cuộn tròn trên thanh đá lớn cạnh 1 bụi
cây xanh rì,mắt nhắm mơ màng,tay ôm con gấu đang lắc lư theo điệu nhạc,1
khuôn mặt ngây thơ đáng yêu đến vô cùng tận.

- Em nói ai ? Cô bé ?_ Anh chàng lớn tiếng vọng lên.

- Gần ngay trước mắt ! _ Mắt nhỏ vẫn nhắm nghiền chã thèm hé.

- Anh ư ?

Nhỏ nhún vai,nhếch mép.

- Cô bé thú vị nhỉ ? Anh đang chán đây, nói chuyện với bé được ko?

- Ko tiếp _ Nhỏ vẫn ung dung bình thản chưa chịu mở mắt.

- Đây là chỗ tự do,anh muốn ngồi kệ anh _ Vừa dứt lời anh chàng ngảy
phóc lên thanh đá ngồi bịch xuống 1 cách ngon lành.

- Siêu thế ! chắc hắn phải cao lắm _ Nhỏ nghĩ trong đầu.

- Tôi mua chỗ này rồi, nhấc mông đi cho _ Giọng nó lạnh như băng.

- Haha,bé nhiêu tuổi mà xưng hô tôi với anh?Nhìn bé cấp 3 là cùng.

- Vớ vẩn,tốt nghiệp đại học rồi đấy.

Mặt nhỏ vẫn bình thản,mắt nhỏ chã thàm ngước nhìn,tai nhỏ vẫn để tâm
nghe nhạc,tay nhỏ vẫn ôm chặt con gấu.

- Thật ko? trông bé nhỏ tý à! _ Anh chàng ngạc nhiên tập 1.

- Linh tinh,mặt thôi,hồn già rồi.

- Haha,bé vui tính thật đấy,làm bạn gái anh đi _ Giọng nói đầy vẻ bông
đùa,anh ta đang muốn chọc nhỏ bướng bỉnh đây mà.

- Gì cơ ? hâm à?

Lần này nhỏ mở mắt liếc nhìn anh ta,bỗng 2 con ngươi màu nâu biến thành
2 ngôi sao vàng chóe đủ lóe cả mắt.Quả tim nhỏ đập thình thịch thình
thịch như muốn nhảy tọt ra ngoài.Thì ra anh ta chính là ca sĩ Nguyễn
Việt đang nổi đình nổi đám hiện nay.

- Ơ ... A ... an ... anh,anh ko phải Nguyễn Việt đấy à? Anh ... vừa ...
nói ... gì ... cơ ????

- Em nhận ra anh à? Anh nói : Làm-bạn-gái-anh-nha!!! _ Việt nhăn răng
cười khì.

Còn mặt nhỏ thì đổi sắ
 

admin

Administrator
Staff member
#2
c hẳn và giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn.

- Tôi ko xứng với anh đâu,đừng đùa dai _ Nhỏ thụp mặt xuống.

- Sao bé nghĩ anh đùa?

- Cách nói .

- Nếu anh ko đùa?

- Thôi đi, tôi ko phải con gái,tôi ... tôi là ... đàn bà. _ Nhỏ nhẹ giọng.

- Hả?Con gái và đàn bà thì có gì khác nhau? _ Việt nhạc nhiên tập 2.

- Trình độ anh lớp 1 à? Con gái là con trong trắng,còn mất rồi thì gọi
là đàn bà chứ sao!!! _ Nhỏ ngượng ngùng.

- Nói thế là bé??? _ Việt ngơ ngác như chú nai vàng vừa bị lão thợ săn
phóng phi tiêu vào đầu cái " phặp ".

- Xem ra anh hiểu vấn đề rồi đấy,tôi đi đây.Chào!!!

Nhỏ liền nhảy phóc xuống thanh đá,vì cú nhảy quá mạnh và vội vàng nên
chân nhỏ bị tê trong chốc lát.Thế nhưng nhỏ chỉ nhăn mặt và ko thốt lên
1 tiếng kêu nào.

Việt bỗng tỉnh hẳn,nhìn xuống dưới.

- Khoan,anh muốn nói chuyện thêm với em.

- Nói gì nữa? chẳng phải tôi đã nói hết rồi sao?

Việt vội nhảy tọt xuống thanh đá và bế nhỏ lên lại vị trí ban đầu.

- Ê ê ê ê ! Có buông ra ko thì bảo,đụng vào tôi mất tiền đấy _ Nhỏ quát
lớn,quẫy đành đạch rồi đấm xối xả vào lưng Việt.

- Mất bao nhiêu? Anh trả đủ.

- Hứ ! Cả sự nghiệp của anh cũng chưa đủ đâu.

- Ko đủ thì anh tra thêm cuộc đời anh cho bé, haha _ Việt cười lớn, trả
lời tỉnh bơ ko 1 chút suy nghĩ.

- Anh á! tôi mua anh chỉ đáng 1 ngàn. À ko ! Nhiều rồi , 500đ thôi. _
Nhỏ đang rất phẫn nộ,suốt 2 năm qua có người nào đụng được vào nhỏ đâu.

- Trời! Em cứ đùa, anh đáng giá lắm đấy. Ít ra anh cũng phải đc 100k
chứ, ai za!!! bạc bẽo đến thế là cùng.

- Ra đầu đường kiếm tương trộn bơ mà măm nhá,đồ tưởng bở. _ Mỏ nhỏ nguýt
ngược lên như dài cả thước.

- Kaka,anh thích ăn bơ á. Mà nãy em đấm anh bồm bộp thế kia,tiền? _ Chưa
dứt lời Việt đã xoe tròn bàn tay 10 ngón hổng thiếu 1 ngón nào ra trước
mặt nhỏ.

- Tôi đấm bóp miễn phí cho chưa hả hỏng đòi tiền anh thì chớ,còn bắt tôi
trả tiền,dở hơi.

- Hà hà! kệ, móc tiền ra đây.Đấm bóp kiểu ấy thì cho anh xin vài đồng
bồi thường thiệt hại.

- Xí, lần này tôi khuyên anh ra hiệu thuốc đàng kia mua ngay 10 liều
thuốc ngủ mà mơ há.

- Hic hà ! quê rầu, xách dép đi kiện luôn.

- Mời!!!

- Ối zời ơi,ăn gì mà bướng thế.Đầu hàng.

Nhỏ nhún vai , đã lâu rồi nhỏ ko đc vui như vậy.

- Pé nhiêu tuổi?

- 21.

- Nhìn pé nhỏ thật đấy,gọi pé là tí hon nhé?

- Tùy.

- Tí hon có bạn trai chưa?

Nhỏ im lặng, cố phớt lờ câu hỏi của Việt.Hôm nay nhỏ nói nhiều hơn mọi
ngày 1 cách lạ thường mà chính nhỏ cũng ko hiểu nổi mình nữa.Cái vỏ bọc
suốt mấy năm qua đã có người sắp lột bỏ được rồi ư?

- Anh còn muốn gì ở tôi ?

- Muốn gì là muốn gì?

- Sao kéo tôi lại?

- À ... ừ ... thì ... Thấy pé ngộ ngộ nên tóm lại nói chuyện cho vui.

- Cũng được.

- Với lại ... Anh muốn em là bạn gái anh _ Có vẻ như lần này Việt khá
nghiêm túc,trong ánh mắt và cả lời nói chẳng có 1 tia nào đùa giỡn cả.

- Tôi-nhắc-lại. ĐỪNG ĐÙA DAI ! _ Nhỏ nhấn mạnh từng chữ một.

- Thực ra, đàn bà hay con gái thì đã sao.Họ đều là phụ nữ và họ đáng
được yêu thương. _ Việt liếc nhìn sang khuôn mặt nhỏ.

- Tôi biết,nhưng anh là 1 ca sĩ nổi tiếng cơ mà,lắm cô chân dài,xinh
đẹp,giàu có,còn "con gái" theo đuổi anh mà sao anh cứ đùa giỡn với tôi?

- Thì sao nào? suy nghĩ của anh ko cổ hủ, ko phong kiến. Anh muốn đc như
Ba anh. Biết mẹ anh có 1 đời chồng và có 1 đứa con riêng nhưng ông ấy
vẫn chọn mẹ anh mặc dù ông có rất nhiều phụ nữ trẻ đẹp theo đuổi... Ông
đối xử với mẹ con anh rất tốt,cứ như anh là con ruột của ông vậy.Anh rất
kính trọng ông ấy và yêu thương gia đình nhỏ của mình.Ông chính là tấm
gương sáng cho anh học tập.

Nhỏ vẫn chăm chú nghe và ko bỏ sót 1 từ nào trong câu chuyện của Việt.
Thì ra Việt cũng có 1 quá khứ riêng cho mình.

- Đấy là 1 người đầy rộng lượng,yêu mẹ anh bằng cả trái tim.Còn anh? yêu
tôi bằng 1 nửa của 1 nửa của 1 nửa chưa? Bỏ suy nghĩ ếch ộp đó đi.

- Nhưng Anh có cảm tình với pé.

- Thì đã sao? Anh có chắc nó là mãi mãi hay chỉ thoáng qua rồi vụt mất,
và để lại cho đối phương 1 dấu chấm lửng to đùng trong cuộc đời của họ.

- Tin anh đi, anh thật sự muốn tí hon làm bạn gái anh.

Hình như cô bé nhỏ nhắn này đã chinh phục được trái tim anh ca sĩ rung
rinh sau chưa đầy 1 h đồng hồ tâm sự? Thần tình yêu Cupid đã bắn mũi tên
vào trái tim Việt chăng?

- Làm sao tôi có thể chia sẻ cuộc đời mình với 1 người thiếu cao thượng
như anh?

- Anh làm sao?

- Lúc nãy ấy, thực ra tôi ko cố tình nghe đâu, nhưng vì 2 người to mồm
quá nên cuộc cãi vã của 2 người cứ đập vào tai tôi. Chã mún nghe cũng
chã làm gì đc. _ Nhỏ chúm chím cái miệng lại và đưa mắt nhìn đâu đâu ý.

Việt mỉm cười cúi nhẹ cái đầu xuống,có vẻ như anh đang mất tự tin thì phải.

- Có những chuyện ko thể nghe thôi mà hiểu được. Cô ta đáng bị như
thế,lòng vị tha cũng nên dùng cho đúng người, ko đc tùy tiện, hiểu ko
nhóc con?

- Đầu đuôi?

- Lúc khác đi, giờ anh ko có tâm trạng.

- Đâu biết còn gặp nhau được nữa ko mà hứa với hẹn,haizzz _ Dường như
cái óc bé bằng hạt nho của nhỏ suy đoán được đôi tý rồi.

- Anh tin tụi mình còn gặp nhau dài dài _ Việt nhăn rằng cười rõ là nham
nhở.

- Mà này ! Sao em ko chịu làm bạn gái anh? Anh còn th
 

admin

Administrator
Staff member
#3
iếu điều gì em muốn????

- Ko ! Vấn đề ở tôi.

- Ý em zụ "Đàn bà" ???

- Cũng có thể,1 phần tôi cũng cảm thấy mình ko xứng với bất kỳ ai, phần
còn lại có lẽ nằm ở quả tim _ Nhỏ thở dài.

- Pé đừng nghĩ thế.

Nhỏ gượng cười, 1 nụ cười nhạt nhẽo và vô vị.

- Thế pé có hối hận ko?

- Về điều gì?

- Tất cả những gì pé đã làm trong quá khứ?

- Ko , ko bao giờ _ Nhỏ khẳng định chắc chắn như đinh đóng cột.

Điều này khiến Việt bỡ ngỡ, 1 cô bé thật là lạ ko giống bất kỳ 1 cô gái
nào khác. Dũng cảm và thẳng thắn.

- Tại sao?

- Vì ... đó là người vĩ đại nhất thế gian này. Tại tôi mà anh ý rời khỏi
cuộc đời tôi, anh ko hiểu được đâu. _ Nhỏ cười buồn.

- Rắc rối nhỉ? Pé đã làm gì?_ Càng lúc Việt càng tò mò hơn về cô pé đặc
biệt này.

- Riêng tư, no bật mý.

- Ừ ! Nhưng dù lý do là gì thì em và cậu ấy đã chấm dứt?

- Ko ! Con người đó luôn ngự trị ở 1 góc thật lớn trong tim tôi , và tôi
tin anh ấy cũng vậy _ Nhỏ cúi mặt xuống vuốt ve chú gấu nhỏ của mình.

- Chừa cho anh 1 chỗ được ko?

Nhỏ cười khẩy, xen vào đó là 1 chút bối rối.

- 1 góc nhỏ thôi à? Tôi tưởng anh phải muốn nhiều hơn thế nữa?

- Xuất phát từ 1 góc nhỏ rồi lên 1 góc to sẽ chắc ăn hơn, hà hà _ Việt
ngước mặt lên cùng với 1 nụ cười ngộ nghĩnh khiến trái tim nhỏ hơi "rung
rinh".

- Có ai nói nụ cười của anh thật đẹp ko? _ Nhỏ buột miệng.

- Anh á ? hì hì , cũng nhiều , anh ko quan tâm. Còn pé , đã ai nói đôi
mắt của pé thật đẹp chưa?

- Mắt? _ Nhỏ sững sờ trước câu hỏi vô tư của Việt, lúc này suy nghĩ của
nhỏ tạm du lịch trong vài phút.

Việt tròn xoe mắt nhìn chăm chăm vào nhỏ và giơ tay quơ quơ trước mặt
nhỏ liên hồi.

- Này ! Tí hon , tâm hồn treo ngược cành cây rồi à? Wây ... wây.

Nhỏ chợt tỉnh, ngớ người ra trông cái mặt đần ơi là đần.

- Làm trò gì đấy ? Múa lửa hả ?

- Đâu nào ! Thấy pé ngẩn tò te thế kia làm anh suýt hoảng _ Việt gãi đầu.

- Ko sao , du lịch tý.

- Trả lời anh.

- Trả lời gì?

- Ọach , đôi mắt ấy ?

- À ... Cũng có _ Khuôn mặt nhỏ buồn rười rượi.

Việt cũng đoán được 1 chút nào đó tâm lý của đối phương nên anh cố tình
lảng sang chuyện khác.Nhưng ko may lại làm nhỏ buồn nữa.

- Gấu bông xinh quá , nó là bạn của pé à ?

- Gấu ? Tên nó là "Mắt".

- Hử ? Cái tên đặc biệt nhở?

- Lúc trước nó tên là "Tim",2 năm trước tôi đổi tên nó thành "Mắt". _
Nhỏ cười nhạt.

Nhỏ quay đầu đi chỗ khác , sống mũi nhỏ cay xè.

Còn Việt thì đang có 1 mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu.Có lẽ "Đôi mắt" và
cả chú gấu nhỏ bé kia ẩn giấu 1 bí mật thật lớn trong nhỏ.Việt im bặt
vài phút rồi cố tình kiếm chuyện khác.

- Nhà pé ở đâu mà ngồi đây?

- Anh cũng ngồi đây còn gì?

- Ừ nhở ! hơ hơ.

Cuộc nói chuyện hình như đã ko còn gì để nói, nhỏ và Việt im lặng khoảng
15p ngồi nhìn trời mây và những cây cối um tùm xung quanh công viên.
Buổi sáng sớm mọi người già,trẻ dắt nhau đi bộ trông thật khỏe khoắn.
Đâu đó có vài cặp tình nhân đang ngồi trên những chiếc ghế đá trò chuyện.

- Sao anh muốn làm bạn trai của tôi ?

- Ừ thì ...

Việt chưa kịp dứt lời nhỏ đã chen vào hỏi tiếp.

- Anh bỏ qua hết quá khứ của tôi à? Sao khi nghe nó anh ko có chút bất
ngờ nào? Bộ não của anh có vấn đề à? Điều gì khiến tôi phải tin 1 người
hâm như anh? _ Nhỏ tuôn xối xả nguyên 1 lèo ko ngừng nghỉ.

Việt chóng cả mặt chưa kịp nghe hết nhưng cũng phải cố nhờ để trả lời
từng câu hỏi một.

- Câu thứ nhất : Anh là người sống cho hiện tại và tương lai. Quá khư
vốn dĩ chỉ để nhìn lại và rút ra 1 điều gì đó trong cuộc đời mỗi người thôi.

- Nếch [Next] : Ừ ! Ko bất ngờ, sốc thôi! _ Việt cười mỉm.

- Nếch : Anh hoàn toàn bình thường. IQ 200/200 ko sót trăm nào. _ Lần
này Việt cười sa sả rõ là vô tư như 1 đứa con nít ý.

- Thời gian sẽ chứng minh cho em thấy tất cả,hì hì.

- Báo cáo hết! _ Việt giơ ngang tay lên trán như đang chào cờ.

- Anh có dám vì tôi mà từ bỏ sự nghiệp ko? _ Thêm 1 câu hỏi lóe lên
trong đầu nhỏ, phải hỏi ngay ko nguội mất.

- Ừhmmm! Xem nào , nếu anh yêu em hơn chính bản thân mình thì có thể lắm
chứ.

- Thế anh lấy gì nuôi tôi? _ Nhỏ ngước mặt lên chờ đợi câu trả lời của Việt.

- Nhiều cách mà ! Sống là luôn tồn tại.

- Haizzz. 1 câu nữa thôi. Ko lừa tôi chứ?

- Ko là ko , anh nghiêm túc _ Việt hét toáng lên khiến những ánh mắt
trong công viên đổ dồn vào nơi phát ra âm thanh nhưng họ chẳng tìm đc ai
là người hét lớn kia cả.

- Be bé cái mồm thôi,người ta biết chỗ bí mật bây giờ. _ Nhỏ lấy tay bịt
miệng Việt và giọng gầm gừ cảnh cáo.

- Hè hè ! Uki pá pì. Nói chuyện với em gần gũi thật. Có lẽ em là người
đặc biệt nhất mà anh từng gặp, hì hì.

- Còn anh là người hâm nhất tôi từng gặp đấy.

- Còn lâu nhớ! Quả tim của anh chưa chỉ sai đường bao giờ.

Hơn 2h đồng hồ , bây giờ Việt mới thấy nhỏ nhoẻn miệng cười trông thật
ngây thơ. Còn trong đầu nhỏ đang xuất hiện 2 từ thôi "Lọt bẫy". Ái chà!
hình như Việt đang thông đồng với thần tình yêu Cupid bắn tỉa 1 mũi tên
hồng vào trái tim non nớt của nhỏ đây mà.

- Đồng ý nhé ? _ Việt nắm lấy tay áo nhỏ , bám bám , víu víu trông mặt
thấy thương cực kỳ.

- Ừ thì ... ko chắc , Người yêu "Hờ" thôi há. Cần phải có thời gian để
tìm hiểu nữa chứ bộ
 

admin

Administrator
Staff member
#4
.

- Uki ! hí hí . Đi hẹn hò nào ...

- Bây giờ á?

- Chính xác, nói chuyện với pé cả buổi , bụng đói meo , lại còn khát khô
cổ họng nữa đây này. _ Việt mếu mỏ trông buồn cười dã man, thế mà nhỏ
nhịn cười tài thật.

- Cũng được.

Và thế là buổi gặp gỡ đầu tiên cũng là buổi hẹn hò đầy thú vị của 1 anh
chàng ca sĩ và 1 cô bé thường dân. Có lẽ hôm nay đã trở thành 1 kỉ niệm
đẹp và khó quên của 2 người. Tối hôm đó , nhật ký nhỏ đã viết :

" 07/07/09

Mày biết hôm nay tao gặp ai ko nk? Chính là ca sĩ Nguyễn Việt đó, hôm
nay vui lắm! 2 năm qua tao ko được cười nhiều như hôm nay, cái anh ca sĩ
khá vui tính và thú vị. Hôm nay là ngày giỗ 2 năm anh Nam mất và cũng là
ngày tao nhận lời quen "hờ" với anh ca sĩ kia. Tao ko hiểu nổi chính
mình nữa mày à, tao ... rối lắm, nhưng lúc đó thật sự quả tim mách bảo
tao thế,đúng hay sai? Tao có làm gì có lỗi với anh Nam chăng? Hành trình
từ "Trái tim" đến "Trái tim" phải chăng luôn gặp 1 "Tiếng sét"? Hic."

Nhật ký của nhỏ chỉ vỏn vẹn vài dòng thế thôi nhưng ẩn chưa trong đầu là
1 khối suy nghĩ dài lê thê.Nhỏ ko nghĩ chính Việt là người thay đổi cuộc
đời của nhỏ nhanh đến vậy.

------------------------

Chap 2 : Buổi hẹn hò thú vị.

Sáng hôm sau, bắt đầu 1 ngày mới. Mới 7h sáng .

" Nhớ nơi đây cùng hạt mưa tuyết rơi êm đềm, tuyết rơi rơi, tuyết đơn
côi ..." _ Chuông tin nhắn reo lên inh ỏi làm phá tan giấc ngủ ngon lành
của nhỏ.

Nhỏ nheo mắt mò tìm cái điện thoại xem nó đang ở xó nào?

" Người iu hờ " - Ti hon day chua? nhanh nhanh day anh dua di an sang,
ngu ngon ko nhoc?

Nhỏ ú ớ mắt vừa nhắm vừa mở cố nhắn lại cho Việt trong cơn mê ngủ chưa dứt.

Chuông tin nhắn của Việt reo lên " Sorry sorry sorry baby ..."

"Tí hon" - Day j som the? Oap , bun ngu wa. Bo ko đi lam hay sao?

1p sau chuông tin nhắn nhỏ lại reo làm nhỏ thức giấc lần 2.

"Người iu hờ" - Thang nay A duoc nghi xa hoi, vua hoan thanh xong album
vol6 nen dc tung tang quay fa! Chuan bi di A wa dan di choi.

"Tí hon" - The a? Ty mua dia ve nghe thu. Biet nha ko ma doi den?

"Người iu hờ" - Thi dung o cai hem hom qua cho nhoc ve do.

"Tí hon" - Luoi lam, ko di dau.

"Người iu hờ" - Koi nhu anh nan ni nhoc luon do, di ma. A doi bung sap
xiu roi day nay, ma xiu la ko co suc hat thi hat se ko hay dau, hic hic.

Ôi! Anh chàng này cũng là 1 thợ cưa ko vừa đâu nhở

"Tí hon" - Fu ! Thoi cung dc , 15p nua o hem , ok ?

" Người iu hờ " - Hihi , oki honey. _ Việt nhăn răng cười khoái chí như
lượm được mấy đồng tiền lẻ ko bằng. Tranh thủ đi thay đồ và phóng xe tới
chỗ hẹn.

Còn nhỏ thì bước chậm rãi xuống giường, mở cửa sổ và vươn mình hít hít
thở thở bầu ko khí trong lành buổi sáng sớm. Nhỏ ngáp dài, ngáp ngắn rồi
lon ton chui vào toilet đánh răng rửa mặt sạch sẽ.Đến công đọan kế tiếp,
ngồi vào gương chải tóc gọn gàng và tự chọn 1 bộ quần áo theo ý thích.

Khác hẳn với hôm qua là 1 bộ đồ đen từ đầu đến chân thì hôm nay nhỏ chơi
nguyên 1 bộ toàn trắng là trắng.

Việt đã đứng chờ sẵn ở hẻm 5p rồi! Nhìn xa xa. Ồ ! 1 cô nhóc tóc nâu
buộc cao gọn gàng cùng với 1 cái áo thun trắng in nguyên 1 chứ " Hurt "
to đùng trước ngực, phối thêm 1 cái quần sọc trắng và 1 đôi giày trắng
tinh. Tay ôm chặt chú gấu màu nâu đậm trông rất là Teen Girl.

- Phải tí hon ko nhở? _ Việt banh mắt dòm thật kỹ.

Sáng sớm khu phố đầy những người qua lại, ai cũng phải ngước nhìn nhỏ,
lắm chàng nhìn ko chớp mắt và buông vài lời cưa cẩm.

Việt thấy thế liền rồ ga chạy vèo lại gần đám thanh niên dê xồm kia. Còn
1m nữa là tới Việt hét to.

- "Em yêu"

Eo ôi ! Rùng cả mình, gịong nói ngọt đến chảy cả mỡ. Ý quên , Việt có kí
mỡ nào đâu mà chảy chứ . Việt đang muốn dẹp lọan rồi rước nàng về dinh
đây mà.

Mấy cậu con trai kia quay qua nhìn, đập vào mắt là 1 anh chàng thật bảnh
bao nhìn rõ là quen đang lái 1 chiếc Dylan trông thật oách. Hình như mấy
cậu kia đã nhận ra Việt , chưa chắc tụi nó hâm mộ , con trai mà. Cứ thế
im im 4 cậu dzọt lẹ.

- Ghê quá đi _ Nhỏ nhíu mày.

- Hehe! Ai biểu la liếm bạn gái anh chi.

- Hơi đâu để ý.

- Anh ko thích. Lên xe nào.

Nhỏ lóc lên xe ngồi như tượng, Việt thì vô tư phóng vèo nha khỏi hẻm để
đi đến nơi định sẵn trong đầu.

- Nhóc khoái làm người khác choáng nhỉ?

- Gì choáng?

- Biến đổi phong cách đến khó lường. Mà là người yêu anh rồi ăn nói nhẹ
nhàng tý cô nương.

- Ko quen. _ Nhỏ phũng mặt.

- Thôi đc rồi,người lớn sẽ dạy dỗ con nít vậy.

Nhỏ vỗ 1 cái thật mạnh vào vai Việt .

- Bốpppp. Ăn đạp giờ, vớ vẩn, ai con nít?

- Ui za, Nhóc chứ ai , kaka.

- Xí !!!!

- Ấy , sém tý anh lại quên . Goát zo nêm?

- Vẽ chuyện , anh với chả em. An _ 1 câu trả lời ngắn gọn , xúc tích ,
rõ như trăng rằm.

- Cái gì An? _ Việt quay nhẹ đầu về sau để hỏi cho rõ.

- Việt An.

- Oạch! Sốc _ Việt vẩy tay ra sau chạm nhẹ vào mặt nhỏ.

- 35.

- 35 gì ?

- Đần thế, khai thật đi. Anh học hết cấp 1 chưa? Nhà giàu nên quăng tiền
để đc leo lớp à? cái đấy mà cũng ko biết, đần.

- Ko biết thật mà _ 35 là cái quái gì nhở , Việt lẩm bẩm.

- Chơi đề thử đi, biết ngay.

- Đề đóm gì trời, anh chưa muốn ngửa nón đi ăn xin. Em là 1 cao thủ đề
giấu mặt đấy hử, haha
 

admin

Administrator
Staff member
#5
_ Việt cười dòn giã làm nhiều người xung quanh
nhìn ko chớp mắt.

- Vớ vẩn, nghe lỏm thôi, hì _ Nhỏ nhe hàm răng trắng tinh.

- Thế 35 là gì?

- Nói đừng giật mình, 35 là ... DÊ _ Nhỏ bịt miệng cười vui.

- Khuyến mãi cho điều nữa. 75 là DÊ CỤ _ Lần này nhỏ cười thành tiếng luôn.

- Ặc! Anh mà dê á? oan ức quá, nãy giờ đụng chạm gì nhóc đâu mà mang
tiếng thế trời _ Việt mếu mỏ giả bộ nước mắt cá sấu.

- Nãy đụng vai đấy còn gì ?

- Ọach! Đầu hàng.

Mất khoảng 15p để đến được tiệm cafê Rainbow nằm ở quận 3.Nhỏ và Việt
chọc nhau ì xèo trên suốt chặng đường.Mới bước xuống xe,bất chợt 1 đám
người kéo nhau chạy ùa lại.

- Á ! Anh Nguyễn Việt , cho tụi em xin chữ ký và chụp hình chung đi. _
Cả đám nữ xôn xao cả lên.

Nhỏ bị đẩy ra xa,Việt cố nắm tay lại nhưng ko được. Ko còn nào khác Việt
đành phải yên vị trong vòng vây dày đặc của fan đang nhốn nháo ở trước
tiệm café.Mặc dù vậy ánh mắt của Việt ko ngừng liếc tìm nhỏ.

Nhỏ thừa biết Việt đang khó xử như thế nào nên cũng nở 1 nụ cười thật
tươi với ngụ ý " Tôi ko sao, đừng lo ".

10p sau đám đông từ từ giải tán.Việt nhanh chân dzọt lẹ về phía nhỏ rồi
thở phào nhẹ nhõm.

- Anh xin lỗi.

- Ko sao, ca sĩ mà,vào thôi.

Việt nắm lấy tay nhỏ tìm 1 chiếc ghế đôi đủ cao trên tầng thượng để nhìn
đc cảnh xe cộ qua lại tấp nập.Cả tiệm ai cũng nhìn,nhất là mấy cô phục
vụ ... họ cứ tranh nhau qua order cho Việt.

- Anh cho em xin chữ kí nhé _ 1 cô gái nhẹ nhàng đưa cuốn sổ màu hồng
đặt ngay lên bàn.

- Xin lỗi! Việt đang đi với bạn gái,cô ý hay ghen lắm,hôm khác nha bạn.
_ Giọng Việt ôn tồn đáp và nở 1 nụ cười quyến rũ khiến ko ai nỡ chối từ.

- Vâng _ Cô gái liếc nhìn nhỏ với ánh mắt ghen tị.

Nhỏ thì cố làm ngơ mọi sự chú ý và cười trừ cho qua chuyện.

- Này ! Ghen hồi nào? Tự nhiên lôi người ta ra đây rồi bị quăng nguyên
cả tấn ghét vào mặt. Xí.

- Ko sao đâu, nhóc đừng để ý _ Việt nhăn răng cười khì khì.

- Sao ko đeo kiếng,bịt khẩu trang,đội nón để khỏi ai nhận ra? _ Nhỏ
chống 2 tay lên bàn khẽ hỏi.

- Anh là thổ dân à? Ko thích, ngột ngạt, khó chịu, nóng nực lắm. Anh cứ
thích để bình thường thế này,phơi cái bản mặt đẹp trai của mình ra thì
đâu có tội,kaka. _ Việt tự tin thấy ghê luôn.

- Xấu ói mà bày đặt _ Nhỏ nguýt ngược cái mỏ lên trông rất ngộ.

- Haha! Đừng dối lòng, anh biết tỏng.

- Gớm... Mà này , tôi cũng muốn được làm ca sĩ như anh, hì _ nhỏ cười
mỉm chi.

- Làm ca sĩ ko dễ đâu,cực lắm, phải trải qua rất nhiều khó khăn thử
thách _ Triết lý con gà tây bắt đầu ...1...2...3.

- Biết,nhưng vẫn ham, ước mơ mà.

- Nhóc hát hay ko?

- Tạm.

- Hát thử anh nghe?

- Miễn.

- Thế sao cứ nằng nặc đòi lắm ca sĩ.

- Thích.

Những câu trả lời của nhỏ chỉ cụt ngũn trong vòng 1 chữ ko hơn ko kém .

- Còn lý do gì khác ko? _ Việt hỏi tiếp.

- Thế khi anh làm ca sĩ thì lý do gì?

- Sự nghiệp,tiền bạc và đam mê. Còn nhóc?

- "Ế CHỒNG" !!!!!

- Hả? _ Việt nhạc nhiên vì câu trả lời rõ là hài của nhỏ.

- Tại sao ?

- Vì chỉ khi làm ca sĩ tôi mới wên đi chính mình,chỉ biết hát và hát
thôi. Hơn nữa ca sĩ còn bận bù đầu bù cổ lo cho sự nghiệp chã quan tâm
đến gia đình nên chả ma nào rước.

- Cốppp ! _ 1 cái cốc vào đầu rõ là đau.

- Ái ui ! _ Nhỏ thét lên.

- Ê ! Hành hùng trẻ em à?Muốn xử bắn ko? _ Nhỏ cáu lên,đôi lông mày nhăn
nhúm như mún nã đạn vào tim Việt.

Việt cười khoái chí.

- Đánh cho nhóc khôn ra, ai bảo làm nghệ thuật như bọn anh đều bị ế?

- Tự nhìn, tự thấy , tự nghĩ.

- Tiểu số thôi,đa số còn lại đều ao ước có 1 gia đình nhỏ hạnh phúc của
riêng mình. Ca sĩ cũng là người bình thường, ai cũng khát khao điều đó _
Việt cười nhạt.

- Anh sẽ lấy ai?

- Xem nào , ... ừhm ... anh sẽ lấy Tí hon cá tính. _ Việt nhăn răng cười
toe toét hoác cả mồm.

- Ko thích ăn cá, máy tính thì chã gặm được, nhường anh _ Nhỏ trả lời
tỉnh bơ.

- Haha! Nhóc tếu nguyên 1 cục luôn, à ko , phải 10 cục mới vừa _ Việt
cười sa sả mặc sự chú ý của những vị khách xung quanh.

- Dzô dziên ! Kệ tôi , lằng nhằng.

- Anh sẽ cưới nhóc , nhóc ko ế chồng , anh ko ế vợ. Anh chắc đấy. _ Việt
tự tin chưa từng thấy, lúc này mà có vợt đập ruồi ở đây chắc Việt bẹp
xép như con tép rồi

- Anh ko yêu tôi, tôi ko yêu anh , cưới khỉ. _ Nhỏ quay mặt đi 90 độ
nhìn ra cảnh đường phố tập nập.

- Anh thích nhóc, và anh tin nhóc cũng sẽ thích anh.Nhiêu đó đủ để phát
triển 1 tình yêu rồi _ Việt trả lời tự tin.

- Tự tin có thừa nhở?

2 người cứ đấu võ mồm ko ngừng mà mải quên gọi đồ măm măm luôn. 1 lát
sau Việt mới nhớ ra và lật menu tìm món ăn ưa thích cùng nhỏ.

- Quên ! Anh mấy tuổi ?

- 26.

- Thật ko ? mặt như 62 ấy _ Thật ra 62 - 42 cơ, thế mà nhỏ giấu nhẹm cố
tình ko khen

- Dối lòng Diêm Vương quẳng xuống chảo dầu chiên lên thành món " Tí hon
chiên giòn " bây giờ, hà hà _ Việt vô tư cười như 1 đứa con nít mới đc
cho cục kẹo ngọt.

Họ ngồi ở tiệm cũng gần 1tiếng, ngồi mòn ghế rồi , nhạc nghe nhàm lỗ tai
rồi , xoắn đi thôi. Thế là 2 cô cậu lon ton đi dạo thành phố , ăn vặt
từa lưa hột dưa quên béng cả thời gian. Mãi đến tận trưa khi đồng hồ
điểm 12h.

- Hết tiền chưa ? _ Nhỏ hỏi khéo .

- Chưa , còn đầy. Nhóc muốn về à? Để a
 

admin

Administrator
Staff member
#6
nh đưa nhóc về ha , nhìn có vẻ mệt
rồi đó.

- Vừa mệt , vừa đuối _ Nhỏ quăng vào mặt Việt 1 câu thẳng như ruột ngựa.

- Leo lên xe, anh chở về , ngủ 1 giấc tối anh đón đi chơi tiếp.

- Gặp lắm thế? Gia đình bỏ rơi , bạn bè xa lánh hử?

- Ai mà bỏ được anh , hì hì.

- Tối bận rồi !

- Bận gì?

- Ngủ.

- Như heo thế à? ngủ vừa thôi,khổ.

- Ko ngủ chứ biết làm gì ?

- Nhóc ko đi học đi làm gì à?

- Thất nghiệp.

- Ngành gì?

- Kinh tế đối ngoại.

- Wow ! Pro ghê , nhìn nhóc thế này ai tin.

- Ứ mượn tin, nhiều lời tổ mỏi mồm.

30p sau nhỏ đã có mặt ở trước hẻm gần nhà.Mới bước vào nhà ko có ai ở
nhà hết, bố mẹ nhỏ đi làm rồi , còn chị gái đã đi lấy chồng vài tháng
trước. Ngôi nhà vắng hoe, nhỏ lon ton lên phòng, mở cửa ra là nhào ngay
tới cái nệm nằm xuống cái " Bịch"... 10p sau nhỏ nhắm mắt ngủ mất tiêu.

Trong khi đó thì Việt đang hối hả chạy lên công ty xem tình hình công
việc thế nào rồi.

20p sau, Việt nhắn tin hỏi nhỏ ngủ chưa?

5p sau ko thấy trả lời. Việt nhắn thêm 1 tin nữa.

10p kế tiếp vẫn biệt vô âm tính. Việt quyết định alô luôn.Nhưng nhỏ vẫn
ngủ say sưa ko nghe tiếng chuông điện thoại gì cả.

6h chiều rồi,nhỏ mở mắt tỉnh ngủ,định xuống nhà tìm nước mát uống cho đỡ
khát thì nghe tiếng " tít tít " của "dế" đang kêu. Mò lại xem, 2 tin
nhắn mới và 1 cuộc gọi nhỡ của " Người iu hờ ".Nhỏ bấm trả lời rồi quăng
điện thoại lăn lóc trên bàn.

Nhật kí hôm nay của nhỏ :

"08/07/09.

Này nk! Hôm nay tao lại đi chơi với anh ta.Hôm nay cũng khá vui. Mà ngộ
lắm mày à, sao khi ở bên anh ta tao quên hết mọi thứ, chỉ biết vô tư đùa
giỡn vui vẻ thôi. Tuy 2 ngày qua thật ngắn ngủi nhưng dường như nó đã từ
từ thay đổi tao của 2 năm trước.Lẽ nào, anh ta chính là anh Nam . Anh
Nam đang hiện về đem tới hạnh phúc mới cho tao chăng?

Nhưng "Con đường để đến được hạnh phúc vốn dĩ ko trải toàn hoa hồng "...?"

-------------------------------

Chap 3: Cuộc chiến tình yêu.

Lại 1 ngày mới đến, vẫn như hôm qua. 2 người gặp nhau cùng đi ăn
sáng,dạo phố như mọi ngày.Dường như khoảng thời gian này trở thành 1
chuỗi kỉ niệm đẹp trong lòng Việt và cả nhỏ.

Việt thầm nghĩ "Có lẽ mình đã tìm đc hạnh phúc của riêng mình".

Nhỏ lại nghĩ "Biết đâu anh ta chính là anh Nam của mình?".

2 người tạm biệt nhau vào khoảng tầm 11h trưa,Việt phóng xe về nhà, nhỏ
cũng quay người bước về. Bỗng ...

- Ê nhỏ ! _ Từ đâu 1 cô gái ăn mặc rất stype,chị ta đeo 1 cái kính râm
màu hồng đậm che hết cả khuôn mặt.

- Chị là ai?

- Chị là bạn gái Nguyễn Việt, cưng là đứa nào mà dám cướp bồ chị? _ Cô
gái đanh đá chống tay vào eo hỏi.

- Ai cướp bồ chị? Tôi ko wen chị, mời đi cho. _ Trong đầu nhỏ thắc mắc ,
đây là ai ? có phải là chị hôm bữa nói chuyện với Việt ở công viên 23/9?

- Còn chối à? cưng có quan hệ gì với Việt? Cưng nghĩ cưng là ai mà dám
bám vào bồ chị? _ Cô gái chỉ ngón tay trỏ vào trán nhỏ.

Nhỏ gạt tay bỏ ra.

- Bồ chị thì chị đi mà giữ,liên quan gì tôi.Tôi ko phải đứa dễ bị ăn
hiếp đâu nhá _ Nhỏ cứng giọng làm chị ta hơi sượng.

- Tao chưa vả vào miệng mày thì mày chưa trừa cái tật tán trai nhỉ? Đồ
mất dạy. _ Chị ta quát lớn làm người xung quanh để ý.

- Gì cơ ? Ai tán trai? Ai mất dạy? Chị ko muốn xách áo rách về nhà thì
im miệng và biến đi. Tôi nghĩ khi chị phát ngôn ra những từ ấy thì chị
cũng chẳng phải là loại có học đâu.

- Ơ ! Mày ngon , mày tin mày ko còn mặt mũi đi gặp Việt của tao nữa ko?
_ Mắt chị ta liếc xéo trông thật gớm ghiếc.

- Tôi thách đấy _ Nhỏ vẫn bình tĩnh , nghểnh mặt lên cao và trả lời với
giọng đầy khiêu khích.

- Mày ... tao ko muốn bẩn tay với hạng như mày.Khôn hồn thì biến khỏi
Việt đi, ko tao ko để yên đâu.

- Đừng nhiều lời, đi cho.

- Tao xem mày còn kênh kiệu được tới bao giờ _ Vừa dứt lời chị ta quay
ngoắt đi trông rất đỏng đảnh.

Còn nhỏ thì vẫn bình thản bước về nhà,nhỏ im lặng ko kể cho Việt nghe về
cuộc gặp gỡ hôm nay.

------------------------------

Vài ngày sau.

Như thường lệ, Việt gặp nhỏ vào 7h sáng mỗi ngày và tạm biệt vào 11h
trưa mỗi ngày. Nhỏ đang lon ton bước từ hẻm về nhà, bỗng từ trên cao rơi
xuống 1 chậu hoa xương rồng, có lẽ điểm nhắm chính là nhỏ.1 cậu bé ngồi
trước nhà đối diện hét to.

- Chị ơi ! Koi chừng trên cao...

Nhỏ liền quay sang nhìn cậu bé rồi nhìn theo hướng chỉ tay của cậu trên
ngôi nhà cao tầng kia. 1 chậu hoa đang bay vèo xuống mặt đất sát chỗ nhỏ
đang đứng, nhanh trí nhỏ lách qua 1 bên nhưng vị sức gió mạnh đã đẩy
chậu hoa rơi xuống ngay vai nhỏ rồi rớt xuống đất vỡ tan tành.

Nhỏ quỵ hẳn xuống, lúc này trong hẻm chỉ có nhỏ , cậu bé và chậu hoa
xương rồng bị vỡ.

- Chị có sao ko? _ Cậu bé hốt hoảng vội chạy lại hỏi.

- Chị ko sao, cảm ơn em.

- Chị đau lắm ko?

- Chị ổn ^^

- Nãy em thấy 1 anh áo đen ném chậu hoa từ trên cao xuống chị à.

- Vậy à? Cảm ơn em nhiều lắm, chị về nha. _ Tay phải nhỏ bám chặt vai
trái chỗ bị thương và lặng lẽ bước về.

Thực ra sự cố vừa rồi là vô tình hay cố ý? Anh chàng áo đen kia là ai?
Tại sao ném chậu hoa xuống? Có lẽ anh ta lỡ tay... Nhỏ cứ thắc mắc trong
đầu.

May là bị vai trái chứ vai phải là ko làm ăn gì đc rồi ^^.

-------------------------
 

admin

Administrator
Staff member
#7
----

Đón chào 1 ngày mới.

Vẫn thói quen , nhỏ mở cửa sổ và vươn mình hít thở ko khí trong lành
buổi sáng nhưng hôm nay nhỏ ko thể , vì vết thương ở vai hôm qua càng
lúc càng thâm đen và nhức nhối ê ẩm suốt cả tối hôm qua làm nhỏ ngủ ko
nghiêng người người. Dù vậy nhỏ vẫn ráng cử động bình thường và mặc 1
chiếc áo thun hơi dài tay đi gặp Việt.

- Ngủ ngon ko nhóc? _ Việt vô tình vỗ nhẹ vào vai trái nhỏ.

- Á ! _ Nhỏ nhanh lấy tay phải vịn lại.

- Ủa ? Nhóc bị sao thế? Vai bị gì?

- Té cầu thang.

- Mở ra anh xem _ Việt có vẻ lo lắng.

- Ko cần.

- Ko đc _ Việt kéo nhẹ người nhỏ gần sát rồi vạch tay áo lên xem.

Vì quá đau nên nhỏ ko chống cự được gì.

Vết thâm sưng tấy và lan rộng ra bằng quả trứng gà, nhỏ đang đau lắm
nhưng cố cương lên như kiểu " Ko có gì cả ".

- Ôi! Vết sưng to quá, nhóc bôi thuốc chưa? Còn bị chỗ nào nữa ko? Nói
anh nghe _ Việt hỏi gấp gáp và cứ lấy tay xuýt xoa vết thương trên vai
nhỏ như chính vai mình bị đau ấy.

- Vai thôi , hết rồi , đừng lo.

- Anh đưa em đi khám.

- Điên à? Vết thương bé tẹo, khám làm gì?

Việt ko thể ép nhỏ đi khám đc, nhỏ bướng lắm.SUốt buổi đi chơi Việt chăm
sóc nhỏ như 1 đứa bé sơ sinh vừa lọt lòng mẹ.Nhỏ ko thích bị đối xử như
vậy nhưng Việt cũng cứng đầu ko kém.

--------------------------

Ngay ngày hôm sau lại là bất ngờ nữa danh cho nhỏ. Lần này nhỏ bị 1 gã
mặc áo đen , đeo kính đen lái 1 chiếc xe nouvo lao nhanh về phía nhỏ và
cán 1 cú khá mạnh vào chân phải nhỏ.Tê tái ko kịp nhìn biển số xe, nhỏ
bắt đầu nghi ngờ về 2 lần tai nạn vừa wa.

Đúng lúc có 3 anh thanh niên đang tống 3 đi vào hẻm, thấy sự việc vừa
rồi và người cán chân nhỏ đang bỏ chạy thật nhanh.1 người phi xuống đỡ
nhỏ dậy, còn 2 người kia quay xe phóng vèo đuổi theo tên khốn kia.

...

3 anh thanh niên này là 1 nhóm bạn quậy nhất khu phố này và cả 3 cũng
đem lòng thich nhỏ mấy năm nay, nhưng tiếc nhỏ từ chối thẳng

Người đỡ nhỏ đứng dậy và dìu nhỏ về nhà tên là Duy. 2 anh còn lại 1 anh
tên Hùng và anh kia tên Vĩ.

Duy dìu nhỏ về nhà rồi đứng ngoài đầu đường chờ Hùng và Vĩ quay lại.
Khoảng hơn 15p sau, 2 anh chàng lái xe về con hẻm, gặp Duy và kể hết cho
Duy nghe ... Cả 3 liền lon ton đến bấm chuông nhà nhỏ và cho nhỏ biết đã
đập cho tên kia 1 trận tơi bời, hơn nữa còn điều tra ra đc người chủ mưu
hại nhỏ là 1 cô gái ăn mặc sành điệu trả tiền cho họ làm thế.

Có khi nào chính chị ta đang dở trò ko nhỉ? ... Nhỏ bắt đầu nghi vấn
trong đầu .

Vội lấy điện thoại nhắn tin cho Việt báo ngày mai bận ko gặp được,hẹn
lúc khác.

- Ngày mai tôi xem chị còn định dở trò gì? _ Nhỏ lẩm bẩm trong miệng.

------------------------

Y như suy đoán của thám tử cò-nan.

Sáng nay ráng chờ tới 11h trưa, nhỏ chuẩn bị đi bộ ra đầu hẻm mua 1 tờ
báo " Sống đẹp" . Ở bên kia đường có 1 chú đang vác những thanh sắt dài
sắc nhọn, chú ta đang lâm le , loay hoay đợi nhỏ đi ra quầy bán báo.

Bám theo gần sát, 5p sau chú ta vượt lên nhỏ,rồi giả bộ quay người nhìn
phía bên nhỏ để cố tình đưa mũi sắt nhọn quẹt vào mặt nhỏ.

Nhỏ nghi ngờ và phòng vệ từ trước, nhanh nhảu ngồi thụp xuống giả bộ
buộc lại giây giày. Khi chú ta đã đi cách xa , nhỏ đứng dậy, bình tĩnh
lê cái chân cà nhắc về nhà.

- Ko còn nghi ngờ gì nữa, chính chị ta cố tình bày trò hại mình _ Nhỏ
chắc như đinh đóng cột.

Sao lúc này nó ghét chị ta đến thế,chỉ mong gặp lại mà tát cho mấy cái
vào mặt.

Chợt, chuông điện thoại reo.

" Nhớ nơi đây cùng hạt mưa tuyết rớt êm đềm, tuyết rơi rơi , tuyết đơn
côi ...". Nhìn cái số lạ hoắc,nhỏ bắt máy nghe.

- Alô ! Ai đó ?

- Chắc mày nhận ra tao, mấy ngày nay tâm trạng vui chứ hả?haha _ Giọng
chị ta đầy vẻ mỉa mai.

- Thì ra là chị , cầu được ước thấy. Chị định dở trò hèn này tới bao
giờ? _ Nhỏ khó chịu trả lời.

- Đến khi nào mày chịu buông tha Việt của tao thì thôi.

- Đã thế thì chị đừng hòng,tôi chơi với chị.

- Ôi! Nhìn cái mặt ngây thơ thế mà lỳ kinh khủng,tao chưa rạch mặt mày
thì mày chưa khôn ra nhỉ? _ Chị ta nói với 1 cái giọng chua chát như
chanh khô phơi nắng ngàn năm rồi ấy.

- Tôi xem chị còn bao nhiêu thủ đọan nữa.Đồ đê tiện, Anh Việt bỏ chị quả
là 1 sự lựa chọn ko sai lầm.

Tút tút tút ... nhỏ tắt điện thoại ko thèm nói chuyện thêm.

Bực bội quá, nhỏ hì hục lôi nhật ký ra viết.

"17/07/09.

Hức ! tức quá mày ơi, chị ta là đồ đáng ghét dám dở trò hèn hạ. Tao thề
chị ta mà bước chân vào con hẻm này lần nữa kiểu gì cũng thành con ngựa
chấn thương sọ não, con cáo già cụt cẳng và con quạ mù trụi lông ... Hãy
đợi đấy.

Hãy nhớ chị là 1 con người và đừng bao giờ cố làm mình trở nên hèn hạ."

Chắc nhỏ đang rất khó chịu nên trút giận 1 chút lên nhật ký đây mà ,
chắc gì nhỏ đã dám làm những điều đc ghi trong sổ .

----------------------------

Chap 4 : Cú nock-out ngoạn mục.

Cả buổi sáng Việt cứ lủi hủi ở nhà ko biết đi đâu? làm gì? với ai? Vắng
nhỏ 1 hôm mà Việt thấy cảm giác trống vắng cái gì đó, cảm giác này thật
lạ, cứ như là Việt đang say nắng vậy.

Ko thể ngồi yên 1 chỗ nữa , Việt nhắn tin ngay cho nhỏ bảo tối nay đi
chơi, nhỏ mà từ chối là Việt tới trước cửa nhà nằm ăn vạ luôn.

Nhỏ cũng đang có chuyện cần nó
 

admin

Administrator
Staff member
#8
i với Việt nên cũng đồng ý.

...

Chập tối, vừa định dắt xe ra thì Việt phát hiện, xe mình bị "xịt lốp",
ôi trời, giờ này mà đem xe đi thay lốp thì trễ hẹn với nàng mất, lấy xe
hơi thì cồng kềnh mất thoải mái, thế là Việt đành phải chạy ra trước nhà
đón taxi đi tới nhà nhỏ.

Có lẽ trời tối qua nên Việt ko để ý cái chân của nhỏ đang đi hơi hơi cà
nhắc. Mà chính nhỏ cũng ko mún Việt biết lại phiền thêm.

- Hình như đi chơi buổi tối thoải mái hơn nhiều _ Việt vươn vai hít thở
không khí buổi tối khi đang dạo công viên với nhỏ.

- Ừ ! Những lúc trời thế này ngủ là ngon giấc nhất _ Nhỏ chẳng lãng mạn
gì sất.

- Lại ngủ , hôm nay nhóc ngủ chưa đã hả? _ Việc cốc nhẹ vào trán nhỏ.

- Ối ! Ghế đá đàng kia sắp có người chiếm rồi kà, chạy nhanh cướp chỗ _
Chưa dứt lời Việt đã lôi nhỏ chạy ù lại ghế.

Nhưng chưa đc 1 đọan ngắn thì nhỏ đã ngã bẹp trên đường.

- Nhóc sao đấy ? vấp cục đá à?

- Ừ ! chân đau _ Nhỏ nhíu mày.

- Để anh đỡ nhóc dậy,mất tong cái ghế luôn rồi. _ Việt nuối tiếc cái ghế
mà vô tình ko để ý vết thương của nhỏ.

Việt cõng nhỏ đi tìm cái ghế khác gần ngay cái cột đèn to bự. Lần này
cúi xuống nhìn chân nhỏ xem có bị nặng ko thì Việt mới phát hiện được
cái chân phải đang chảy máu.

- Nãy nhóc té nhẹ mà? Anh ko nghĩ lại nặng thế này. _ Việt thở dài.

- Ko phải đâu, cái này tại anh mà ra cả đấy.

- Ừ! Tại anh kéo em chạy vội ...

- Ko? tại chị bạn gái của anh cơ.Quen ca sĩ cũng có cái giá của nó thật.

- Chị nào?

- Ko biết nữa, khoảng 1 tuần trước khi anh chở tôi về rồi bỗng có 1 chị
kêu tôi lại giáo huấn đủ điều. Tôi nghĩ chắc là cái chị cãi nhau với anh
hôm đầu tiên mình gặp ấy.

- Thật ko? cô ta đã nói gì với nhóc _ Việt tò mò muốn nghe.

Thế là nhỏ tường thuật lại cuộc nói chuyện hôm đó và sự cố 3 ngày qua mà
nhỏ gặp phải. Việt càng nghe càng tức giận, cậu chỉ muốn tìm gặp cô ta
và cho 1 trận khói lửa.Thế nhưng nhỏ cản ko cho đi vì cũng chẳng muốn
lớn chuyện làm gì.

Hôm nay Việt đưa nhỏ tới tận nhà,đợi nhỏ mở cửa an toàn vào nhà thì Vịêt
mới leo lên taxi đi về, ra tới hẻm Việt cầm ngay điện thoại gọi cho cô
ta hẹn gặp nói chuyện rõ ràng ở công viên 23/9. Lúc đó cũng đã 10h tối rồi.

- Cô đang làm cái trò gì vậy _ Việt quát lớn.

- Em có làm gì trò gì đâu _ Cô gái giả bộ ngơ ngác.

- Còn giả nai nữa hả. Tôi cảnh cáo cô ko đc đụng tới bạn gái tôi. _ Việt
gằn giọng.

- Bạn gái anh? Anh tự tin khi nói ra điều đó nhỉ? anh nghĩ mình đang
quen đứa nào vậy hả? Nó là 1 con cáo già mà xứng đáng quen với anh sao?

- Cô đang tự vả vào miệng mình đấy à? Chính cô mới là người ko xứng đáng
với tôi, cô tưởng mình là ai mà có tư cách nói ra những điều đó. _ Việt
nặng lời.

- Sao anh có thể nói vậy với em, con đĩ đó có gì hơn em, con đó đã cho
anh lên giường với nó rồi chứ gì? _ Cô gái giằng co ngực áo Việt.

Bỗng 1 người chạy ùa lại đẩy Việt qua 1 bên và ...

- Bốppppp ! _ 1 cái tóe đom đóm vào mặt cô gái làm cả Việt và cô gái
chưa kịp định thần , đó là ai ?

- Chị là ai mà được quyền xúc phạm tôi ? _ 1 giọng nói thật wen quát lớn.

- Mày ... sao mày dám đánh tao? _ Cô gái thét lên.

- Nhóc ... sao nhóc ở đây ... ? _ Việt băn khoăn ko hiểu vì sao lại thế.

Thì ra nhỏ đã bắt taxi đi theo Việt vì nhỏ biết chắc kiểu gì Việt cũng
hẹn gặp cô ta nói chuyện. Bỏ mặc câu hỏi của Việt nhỏ nói tiếp.

- Chị hãy học cách sống của 1 con người đi, chị quá đê hèn. Hôm nay đứng
tại đây tôi vẫn gọi chị 1 tiếng chị là tôi đã dành 1 sự tôn trọng nào đó
cho chị rồi. Chị đừng làm tôi phải xưng hô mày-tao hay ban thêm cho chị
1 cái tát nữa đấy.

- Mày !!!!!!! _ Cô gái dơ tay đánh trả.

Việt nhanh chóng cản tay cô ta lại quăng phắt ra và ...

- Bốpppp ! _ Có lẽ cơn nóng giận của Việt ko kìm lại được nữa nên đã cho
ngay 1 cái tát vào mặt cô ta.

- Cái tát này dành cho tôi, mấy năm qua tôi luôn muốn cho cô 1 cái tát
nhưng tôi đã kìm nén lại, còn hôm nay thì ko. _ Việt cứng giọng.

- Anh .. 2 người ... 2 người dám đánh tôi, 2 người là cái thá gì chứ?
aaaaaaaa _ Cô gái ngồi thụp mặt xuống khóc ầm ĩ vì quá nhục nhã.

- Sao anh làm thế? _ Nhỏ còn đang bỡ ngỡ trước hành động vừa nãy của
Việt, trong lòng nhỏ đang là sự hụt hẫng ùa đến.

- Nếu cô còn 1 chút tự trọng của 1 con người thì đừng xuất hiện trước
mặt chúng tôi nữa, đừng để tôi phải khinh bỉ cô thêm nữa _ Việt gằn
giọng nói luôn 1 hơi ko nghỉ.

Còn nhỏ vẫn đang tròn xoe 2 mắt khó hiểu vì những điều Việt vừa làm.

- Mình đi thôi _ Việt nắm tay nhỏ quay lưng bước đi.

Thế là Việt và nhỏ dắt nhau đi , bỏ mặc 1 cô gái đang khóc nức nở ở 1
góc đường. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng anh chàng kia đã bỏ rơi cô gái
đang ngồi khóc để theo 1 cô người yêu mới, nhưng thực ra mọi chuyện ko
như họ nghĩ.

- Chuyện này là sao? anh nói đi.

- Quá khứ thôi mà.

- Chúng ta ngồi ở đây nói chuyện 1 lát _ Vừa nói xong nhỏ kéo việt lại
gần 1 bậc thềm trước 1 ngôi nhà lớn.

- Cũng trễ rồi , nhóc về đi kẻo trễ.

- Kệ trễ ! anh nói đi.

- Lúc đó chính anh cũng ko hiểu mình nữa.

- Rốt cuộc là sao?

Việt bắt đầu kể lại quá khứ đau buồn kia của mình.

Thì ra 3 năm trước, khi Việt còn là sinh viên đại học năm cuối cậu đ
 

admin

Administrator
Staff member
#9
ã
đem lòng yêu 1 hot girl trong trường.

- Lúc đó anh ngây thơ lắm, anh chỉ biết suốt ngày lặng nhìn cô ta đang
vui đùa cùng những cậu con trai khác. Cô ta có rất nhiều người theo đuổi
mà khi đó anh ko đẹp trai được như bây giờ đâu. Phải trằn trọc cả tháng
trời anh mới dám viết thư tỏ tình với cô ta.

Hôm đó là 1 ngày mưa,cô ta đang đứng trú mưa ở mái hiên quán kem đối
diện trường, anh đã cầm 1 cái dù chạy ngay ra che cho cô ta khỏi ướt.Có
lẽ chính vì hành động ấy mà cô ta có cảm tình với anh, tụi anh bắt đầu
bắt chuyện với nhau ở căn tin trường, qua thời gian cũng đc hơn 2 tuần,
anh đưa bức thư anh đã viết rất lâu rồi cho cô ấy và chờ đợi hồi âm.

...

Quãng thời gian đó thật sự rất hạnh phúc, lần đầu tiên anh biết cảm giác
yêu thương 1 người là như thế nào, hồi đó anh chăm học và hiền lắm. Ngay
sáng sớm mai, cô ta đã chạy lại đưa bức thư cho anh khi anh vừa bước tới
trường và tặng cho anh 1 cái hôn ở má thật nhẹ, mọi người xung quanh ồ
lên làm anh ngại ghê luôn. Chạy nhanh vào lớp mở bao thư ra đọc, trong
đó chỉ ghi vỏn vẹn 1 câu thôi:

" Tớ cũng thích ấy , hì hì ".

Lúc đó anh đã rất vui, còn nhảy cẫng lên ôm hôn tất cả những người bạn
cùng lớp, ai cũng bảo anh như thằng điên vậy.

Và thế là tụi anh chính thức quen nhau luôn ngày hôm đó, bọn anh quen
nhau cho đến khi ra trường. Kết thúc lễ tốt nghiệp cô ấy đã thỏ thẻ vào
tai anh :

"Em muốn làm quản lý trong khách sạn của ba anh, giúp em nhé".

Anh nghe xong cũng gật đầu và suốt từ hôm đó cô ta luôn nhắc đi nhắc lại
với anh chuyện này. Vì cô ta tốt nghiệp loại giỏi nên anh cũng thử xin
ba anh. Ba ruột của anh chứ ko phải ba dượng đâu.

Anh xin mãi ko đc vì ba anh là 1 người rất nguyên tắc, ko thể trong 1
lúc mà trèo cao thế được, hơn nữa khách sạn ba anh là 1 khách sạn lớn có
danh tiếng nên việc tuyển chọn lại càng gắt gao.

Anh ko còn cách nào khác là phải từ chối lời đề nghị của cô ta.Thế là cô
ta đùng đùng bỏ đi, 3 ngày liền ko thèm nghe điện thoại và trả lời tin
nhắn của anh. Vì thương cô ấy, anh sốt ruột tìm đến nhà cô ấy. Hỏi 2 bác
thì họ cứ bảo:

" Thanh đi chơi rồi cháu ơi".

Nghe thế mà anh vẫn dại dột đứng chờ, ngày này đến ngày khác cô ta vẫn
ko chịu gặp.

Hôm đó anh cứ nghĩ mình đã hết hi vọng và thất thểu bước về,cũng chính
hôm đó anh gặp cô ta đang cặp kè với 1 gã đàn ông lớn tuổi vào trong 1
khách sạn 5 sao. Anh cố gắng lại gần hơn để quan sát, anh cũng âm thầm
bước vào khách sạn theo dõi 2 người họ.

Ko còn gì đau hơn.Anh đã nghe họ nói chuyện với nhau thật tình tứ.

- Anh hứa rồi đấy nhé, phải chức vụ thật cao đấy.

- Oki , anh hứa mà , cho anh hun cái nào.

Thì ra đó là tổng giám đốc của khách sạn 5 sao đó,ông ta đang muốn lợi
dụng cô ta, cô ta biết điều đó nhưng vẫn dấn thân vào chỉ vì 1 chữ " Tiền ".

Anh đau khổ, hụt hẫng, trái tim anh lúc đó tổn thương như có ai đang bóp
nghẹn.Lặng lẽ bước về, giam mình trong phòng 1 tuần trời ko thèm ăn
uống,ko thèm nói chuyện với ai, cô ta biết vậy mà ko 1 lần ghé thăm.

Vài ngày sau nghe bạn bè anh báo 1 tin :

" Con Thanh nó được làm giám đốc kinh doanh của 1 khách sạn 5 sao rồi
đó, nghe nói vài tháng nữa nó lấy ông tổng đó và đi theo ổng về Mỹ sống
luôn" .

Ôi trời! nhóc ko hiểu cảm giác lúc đó đâu,đau như có hàng ngàn con dao
đang cứa.Cũng vì chuyện đó nên anh cứ suốt ngày ngồi ôm đàn ghita sáng
tác vớ vẩn rồi tự mình hát và thu âm lại,chẳng hiểu sao thằng bạn nghịch
phá post lên mạng và trở thành 1 ca khúc hót nhất lúc đó. Cũng chính vì
thế mà anh bắt đầu được bước chân vào nghệ thuật.Vất bỏ quá khứ, trải
qua bao nhiêu khó khăn mấy năm qua,cuối cùng anh cũng được thành quả như
ngày hôm nay. Hì hì.

- Rồi sao nữa ? rồi chị ta quay lại à? _ Nhỏ tò mò hỏi tiếp.

- Ừ ! Cô ta mới quay về Việt Nam hơn 1 tháng và cứ tìm anh suốt.

- Kể tiếp đi. _ Nhỏ vẫn đang chăm chú lắng nghe và nhìn khuôn mặt của
Việt đang buồn bã.

- Thời gian gần đây cô ta đòi trở về bên anh, cô ta bảo chồng cô đã bị
vào tù vì làm ăn ko chân chính gì đó, cô ta rất hối hận vì ngày xưa rũ
bỏ anh. Mong anh cho cô ta 1 cơ hội cuối cùng, nhưng nhóc cũng thừa biết
điều đó là ko thể.

- Ừ! Phải rồi, ko thể. Anh suy nghĩ sáng suốt đấy _ Nhỏ đồng tình với Việt.

- Và thế rồi chị ta làm lọan lên thế này à?

- Ừ! Anh ko nghĩ cô ta lại xấu xa , tồi tệ đến vậy. Lúc cô ta đối xử với
anh như thế anh chỉ muốn bóp chết cô ta nhưng ko có cơ hội, hôm nay tiện
có chuyện của nhóc nên anh trút giận luôn... ko giận anh chứ?

- Ko đâu, anh ngốc lắm, nghe anh kể mà thấy thương anh ghê.

- Thương anh rồi à? _ Việt mỉm cười hỏi nhỏ.

- Thương cảm ấy, đừng nghĩ linh tinh.

Nhỏ nắm lấy tay Việt thật chặt, chỉ vì thương cảm với quá khứ của Việt
thôi, nhưng đối với Việt đó là cái nắm tay thật thần kỳ và ấm áp.

- Anh phải luôn mỉm cười dù có bất cứ chuyện gì, hiểu chưa?

- Anh hiểu mà, nãy giờ anh có khóc đâu , hà hà.

- Ngốc. Về thôi.

Cuộc nói chuyện hôm nay kéo dài đến gần 3h đồng hồ, có lẽ hôm nay nhỏ đã
hiểu Việt hơn.1 tín hiệu tốt phải ko?

Nhật ký hôm nay nhỏ đã viết:

"18/07/09.

Hơn 12h đêm rồi, thế là đã qua 1 ngày mới rồi. Hôm nay tao đã ngồi lắng
 

admin

Administrator
Staff member
#10
nghe tâm sự quá khứ của anh Việt. Thương anh ấy ghê, có lẽ anh ấy hơi
giống tao mày nhỉ? Chị ta là 1 người ko đáng được yêu thương,2 cái tát
vừa rồi chưa đủ để bỏ qua những gì chị ta đã làm.Nhưng bao dung mà sống vậy.

Này anh! "Sống là phải nếm trải hết những gia vị: Chua, cay, đắng, mặn,
ngọt ... Thì mới gọi là cuốc sống đích thực".

---------------------------------

Chap 5 : Nỗi đau quá khứ .

Thấm thoát thời gian cũng trôi qua được 1 tháng, tình cảm của cả 2 có vẻ
tốt hơn. Chỉ ngày mai thôi sẽ qua 1 tháng mới và Việt sẽ bận bịu với
hàng tá kế họach mới cần được hoàn thành trong năm. Có lẽ khoảng thời
gian của nhỏ và Việt sẽ càng ngày càng thu hẹp lại. Biết thế nên Việt cố
tình dành trọn 1 ngày còn lại để ở bên nhỏ.

Vẫn là những tin nhắn đánh thức nhau buổi sáng sớm.2 cô cậu lại tung
tăng trên phố, khác với mọi hôm.Hôm nay Việt chỉ muốn lang thang đến chỗ
bí mật của 2 đứa nói chuyện thôi.

- Ây da ! Tới rồi, nhớ chỗ này quá _ Việt vươn tay đặt lên vai nhỏ và
nhấc bổng nhỏ lên thanh đá bí mật.

- Ko cần đâu, để em tự lên _ Ồ ! nhỏ bắt đầu xưng hô anh - em với Việt
rồi đây.

- Chính chỗ này anh đã gặp nhóc, hì .

- Ừ !

- Mà sao đi đâu nhóc cũng mang theo con gấu này thế?

- Tri kỉ mà .

- Anh chạm vào nó được ko?

- Nè _ Nhỏ đưa gấu cho Việt vuốt ve và ko quên dặn dò phải cẩn thận.

- Sao nó tên "Mắt"_ Việt tò mò muốn biết tất cả mọi chuyện về nhỏ.

- Chuyện dài lắm ... Nhỏ thở dài.

- Hôm nay anh dành cho nhóc nguyên 1 ngày mà, kể đi.

- Anh thật sự muốn nghe hả?

- Rất muốn.

- Thế thì nhất định anh phải kiên nhẫn, chú ý lắng nghe. Đói ko đc
ăn,khát ko đc uống. Còn 1 yếu tố quan trọng nữa là " CẤM NGỦ GẬT ". Em
là tiến sĩ gây mê loại 1 đó _ Nhỏ nhăn răng cười.

- Rùng rợn thế cơ à, anh sẽ cố hihi.

Vậy là nhỏ bắt đầu kể lại bí mật của 2 năm trước. Câu chuyện được bắt đầu...

" Đó là vụ tai nạn 3 năm trước đã cướp đi đôi mắt thật đẹp của nhỏ, lúc
đó nhỏ suy sụp, chán nản cuộc sống.Gần như 4 tháng trời ko tìm được
người hiến giác mạc. Bác sĩ nói nếu ko phẫu thuật sớm thì nguy cơ bị mù
là mãi mãi. Nhỏ càng tuyệt vọng và mất dần niềm tin.May mắn là bên cạnh
nhỏ luôn có gia đình và Nam ( bạn trai của nhỏ ) luôn quan tâm,động
viên, chăm sóc.

Nam hay ghé nhà dẫn nhỏ đi dạo chơi và tâm sự những điều xảy ra trong
cuộc sống cho nhỏ nghe. 2 người đã quen nhau đc 1 năm trước, lúc đó nhỏ
tròn 18t, còn Nam 22t. Tình cảm tuổi mới lớn thật hồn nhiên , vô tư. Nó
đẹp như phim Hàn ấy, tình cảm giữa nhỏ và Nam càng ngày càng khăng khít.

Hôm đó Nam qua dẫn nhỏ đi khám mắt định kỳ, nhưng nhỏ lại ko chịu đi.
Hôm nay nhỏ muốn dành thời gian nói chuyện với Nam. Thực ra nhỏ đã muốn
nói rất lâu rồi nhưng Nam ko để cho nhỏ 1 cơ hội nào hết. Cả đêm suy
nghĩ đắn đo, cuối cùng nhỏ lấy hết can đảm để nói, dù đó là điều nhỏ ko
hề muốn.

- Em ko muốn làm gánh nặng cho anh, nhìn anh sớm hôm tận tâm chăm lo cho
em,thật sự em thấy có lỗi lắm.

- Sao em nói vậy? _ Nam vội hỏi nhỏ.

- Em ... em muốn chia tay, em ko muốn sống trong mặc cảm. Anh ... hãy đi
tìm hạnh phúc mới cho riêng mình đi. _ Sống mũi nhỏ cay cay, khóe mắt
thì rưng rưng nước mắt.

- Em nói gì cơ? Tại sao lại thế? Anh đã làm sai điều gì? Em nói đi _ Nam
cuống lên hỏi dồn dập.

- Coi như em cầu xin anh, 1 lần thôi, anh hãy đồng ý đi. _ 2 hàng nước
mắt chợt tuôn rơi.

- Anh ko thể!!! Em bị sao thế? _ Nam lắc mạnh người nhỏ và nước mắt từ
đâu tuôn ào ạt.

- Anh biết nhiều ngày qua em đã rất buồn nhưng anh vẫn muốn ở bên chăm
sóc em đến suốt đời.

- Em ko thương anh nữa, tránh xa em ra _ Nhỏ xô Nam ra xa và mò tìm
chiếc gậy để ra khỏi phòng.

- Sao em đối xử với anh thế này chứ, anh ko tránh, ko chia tay, ko gì
hết. Anh sẽ lấy em, anh sẽ là đôi mắt của em, em hiểu chưa? _ Nam chạy
kéo tay nhỏ lại và quăng cái gậy vào 1 góc tường.

- Nhưng em ko muốn, em ghét anh. _ Nhỏ giẫy giụa đẩy Nam ra khỏi phòng
và nước mắt tuôn xối xả.

Cuộc giằng co khiến cả 2 dường như điên lọan, Nam đã khóc rất nhiều, cầu
xin nhỏ đừng chia tay nhưng nhỏ vẫn kiên quyết ko thay đổi.

Nam mồ côi từ nhỏ nên cậu luôn kháo khát có được 1 mái ấm gia đình thật
sự, cậu đã coi gia đình nhỏ như gia đình của mình, và nhỏ là người Nam
yêu thương nhất trên thế gian này.

Cả 2 đã ôm nhau khóc nức nở, lúc này cả thế giới dường như chỉ còn sự
tồn tại của 2 người.

Và cũng chính hôm ấy nhỏ đã ... "trao cho" Nam thứ quí giá nhất của 1
người con gái. Lúc này cả 2 mất hết suy nghĩ, chỉ biết làm theo lời mách
bảo của trái tim, 2 người cứ dấn sâu , dấn sâu vào mà ko thể dừng lại đc.

...

Mọi chuyện cũng đã xảy ra, Nam nghĩ mình phải có trách nhiệm hơn trong
cuộc đời của nhỏ. Nhiều lần nhỏ đã từng nói với Nam là muốn được hát
trên 1 sân khấu lớn để tặng riêng cho Nam, nhưng với đôi mắt mù thì nhỏ
ko thể.

Hôm ấy Nam về nhà suy nghĩ rất nhiều, Nam muốn đánh đổi đôi mắt của mình
để cho nhỏ được nhìn thấy ánh sáng. Thực ra chuyện này Nam đã đắn đo suy
nghĩ từ khi nhỏ bị tai nạn và ko nhìn thấy được nữa, nhưng cứ sợ nhỏ tổn
thương khi biết được sự thật nên cậu cứ chần chừ mãi. Cả buổi tối Nam
thức trắng đêm suy nghĩ " Nên hay
 

Quảng cáo