• This site uses cookies. By continuing to use this site, you are agreeing to our use of cookies. Learn more.

Truyện Teen / Ngôn tình Một Ngày… Nơi Ấy Sẽ Có Anh - Bupbekhongten93 [Full]

admin

Administrator
Staff member
#1
Chương 1. Quá khứ
Ngày trước, anh thường phải đứng bên cạnh để chỉ bài cho cô, những lúc ấy cô thường nghịch ngợm để cho những sợi tóc mềm mại của mình bay phầt phơ quấn lấy cổ anh cố để trêu tức anh. Nhưng anh chỉ nhẹ nhàng vén những sợi tóc mai qua tai hộ cô, mặt chẳng chút biểu lộ. Có lúc cô giận hờn vu vơ, giằng tay anh lại và cố lúc lắc cái đầu để cả mái tóc mềm vuốt nhẹ má anh. Anh chau đôi lông mày nhẹ tỏ ý không vừa lòng, rồi điềm tĩnh buộc lại tóc cho cô. Chết rồi. Anh giận rồi sao? Chỉ cần nhìn thấy 2 đầu lông mày anh chau lại là cô run lên. Anh giận thật rồi. Thế là con tim đập loạn lên lo sợ, cô ngồi im như một chú mèo con, để mặc cho chủ nhân của nó buộc lại tóc. Bàn tay anh ấm áp khẽ vuốt nhẹ những sợi tóc mềm, luồn nhẹ vào đó, nâng niu như chính sinh mạng mình. Cô cảm thấy như cả thế giới ngưng lại trong cơ thể mình mỗi khi ngón tay anh chạm nhẹ trên da đầu cô. Và cả nhịp tim cũng loạn cả lên khi hơi thở ấm áp của anh phà vào cổ mình. Cô đã tự nhủ biết bao nhiêu lần vì cái tính biến thái ấy. Cô khẽ liếc mắt qua gương mặt điềm tĩnh của anh, lén lút như cái hồi ăn trộm hồng nhà hàng xóm sợ bị bắt quả tang vậy. Nhưng anh vẫn im lặng, chú tâm vào mái tóc cô. Một tiếng thở dài không nén nổi thoát ra từ trái tim cô. Đáng lẽ cô phải vui vì anh không phát hiện ra cô đang run lên vì anh nhưng không hiểu sao lúc ấy lại có một cái gì đó tựa như thất vọng xen lên trong lòng cô. Cô đã ước bao nhiêu lần anh sẽ đỏ mặt khi nhìn thấy cái cổ trắng ngần của cô hay tim anh sẽ đập lỗi dù chỉ 1 nhịp vì cô. Nhưng anh lại tiếp tục bài giảng của mình, mặt không chút biểu lộ. Anh là thế, đôi mắt lúc nào cũng sâu thẳm, ấm áp nhưng cô chẳng bao giờ nhìn ra trong thế giới ấy là gì? Còn cô thì lại quá dễ thấu hiểu, cô nghĩ gì đều bị anh nhìn rõ, đến nỗi cô tưởng như anh đang sống trong cơ thể cô vậy. Có lẽ vì thế nên chẳng bao giờ cô nói dối được anh cả.
Mải nghĩ ngợi vẩn vơ, cô không tập trung vào bài học, anh khẽ nói nhỏ nhưng giọng tỏ ý không vừa lòng:
-Em mà cứ nhìn anh như thế, không lo học thì anh về đấy.
Cô giật mình, hai vành tai đỏ ửng lên, cả khuôn mặt nóng bừng. Chết rồi, lại bì anh bắt quả tang rồi. Cái nước da nhạy cảm, hay xấu hổ chúa là gián điệp, anh ấy chủa nói gì mà đã đỏ lên thế kia thì chẳng khác gì thừa nhận rồi,
-Đâu… có…Em chỉ là đang suy nghĩ cách giải thôi mà.
Trời đất! Nói dối mà cũng không biết đường nói nữa. Lỡ anh mà hỏi cách giải thì tiêu.Cũng may anh chỉ nhướn đôi lông mày lên, khoé môi phải hơi nhếch lên nhẹ rồi hạ xuống ngay. Biết là mình lỡ lời cô cúi gằm mặt xuống bàn. Anh gấp sách vở lại để thật gọn lên bàn, điềm tĩnh vuốt nhẹ lại mép quyển vở bị cô làm cong rồi đặt vào giá. Động tác thật đẹp, nhẹ nhàng cẩn thận, mang 1 thần thái khó tả. Nhìn lại một lần nữa giá sách với ánh mắt hài lòng anh đưa ánh mắt về phía cô lúc này đang chống cằm ngắm anh. Đôi mắt mơ màng trên từng động tác của bàn tay ấy. Anh đưa tay lên khõ nhẹ lên đầu cô, anh nở nụ cuời thiên thần thật ấm áp làm cô tỉnh giấc mộng. Lũ gián điệp lại có cỏ hội bán nước
 

admin

Administrator
Staff member
#2
, đỏ ửng lên. Biến thái nữa rồi. Anh cuời nhẹ nhàng, cố để cô không biết anh đã nhìn thấy màu đỏ trên tai và má cô:
-Hôm nay đến đây thôi, em cứ không tập trung như vậy thì học cũng không vô.
Được anh giải vây cô trở lại nét tươi tắn,tung tăng khoác cánh tay anh bước ra ban công. Hai người ngồi trên chiếc xích đu xanh lá cây ngắm vườn hoa sau nhà, nói đủ thứ chuyên. Mà chủ yếu chỉ là cô nói còn anh chỉ khẽ ừ nhẹ mỉm cười và gật đầu. Chỉ bấy nhiêu thôi là tim cô đã đủ đâp loạn lên rồi, lũ gián điệp lại lộng hành. Cô ríu rít huyên thuyên nói đủ thứ như chú chim con bên anh, ánh mắt sáng ngời, còn anh thì điềm tĩnh, đôi mắt nhìn cô ấm áp trìu mến. Nhìn họ lúc ấy ai cũng phải trầm trồ khen ngợi.Có phải họ đã từng rất đẹp đôi???
Đến tận bây giờ, đã gần 3 năm kể từ lúc anh rời xa cô, cô vẫn chưa trả lời được câu hỏi ấy. Ngồi trước tấm gương, cô bất giác đưa tay lên vuốt nhẹ lên mái tóc mình, cố nhớ lại cách anh luồn tay vào tóc cô. Phải chăng anh đã ngấm vào da thịt cô rồi? Đã 3 năm, quá dài để cô có thể nhớ rõ mọi chuyện, nhưng hình ảnh anh ngày nào vẫn còn đây, tựa như là mới hôm qua thôi, con người ấy vẫn còn vuốt tóc cô, hôn nhẹ lên trán cô, và ruồng bỏ cô. Bao kỉ niệm và nỗi đau lại ùa về. Cô đau. Nhưng lần này cô lại không khóc. Mắt vẫn ráo hoảnh dù trong tim là ngàn mũi dao chĩa vào. Có lẽ trong 3 năm đã có một số thứ bị quen dần đi. Cảm giác không có anh kề bên chẳng thể nào làm cô khóc như hồi đầu. Cô tự mỉm cười với mình trong gương: “Không có anh tôi vẫn có thể sống”.
Chương 2. Kỉ niệm
Anh và cô sống cạnh nhà nhau, anh hơn cô 1 tuổi, và cũng có một đứa em gái nên anh rất quan tâm chiều chuộng cô. Có lẽ vì thế nên cô đã rất thích anh. Ngay từ lúc 6 tuổi cô đã thích lẽo đẽo theo sau anh đi học. Dĩ nhiên là cô giáo chủ nhiệm của ạnh không cho vào lớp. Cô khóc oà lên ngoài cửa lớp, nước mắt nước mũi thi nhau chảy, ngồi phịch xuống đất khóc ăn vạ…cô giáo. Cả lớp anh thi nhau cuời, khẽ nháy mắt nhau rồi vây lấy anh mà chọc. Cô xấu hổ quá lại càng khóc to hơn. Hình như cô giáo cũng lờ mờ nhận thấy điều gì, cô lại gần vỗ về an ủi nó:
-Em muốn vào lớp để làm gì?
-Chấu muống chơi với anh Hạ Âu. Cô nói trong tiếng nấc, giọng nói lúc này vẫn còn ngọng nghịu.
Cả lớp cười to hơn trước, còn anh thì cúi mặt xuống mắt dán vào cuốn tập. Cô lúc ấy còn quá nhỏ để hiểu xem họ đang cười cái gì. Cô khóc to hơn, nói thật ngây thơ:
-Cháu ..thích anh Hạ Âu, cháu muốn chơi với anh ấy mà không ai cho cháu chơi hết…
Lúc này thì cả cô giáo cũng phải phì cười. Anh thì dường như chẳng quan tâm đến chuyện đang xaỷ ra mắt vẫn dán vào vở, đôi mắt anh ráo hoảnh không chút lay động. Cô thì dường như cũng biết họ đang cuời mình nên cúi gầm mặt xuông, nhưng nhất quyết không chịu đi dù cô giáo có khuyên, có dụ dỗ thế nào cũng mặc. Và cuối cùng kẻ gian tà đã thắng chính nghĩa,cô giáo đã bó tay truớc con bé cứng đầu nên để mặc đó mà tiếp tục giảng bài. Sau này, mỗi khi cô nhắc lại chuyện đó anh lại khõ nhẹ lên trán cô mắng:
-Đồ cứng đầu.
Cô cười hì hì, lấy tay xoa chỗ bị gõ ra vẻ xu
 

admin

Administrator
Staff member
#3
ýt xoa,giả vờ lấy lòng, gương mặt lô rõ vẻ tự hào:
-Nhất em nhỉ? Đến cô giáo anh cũng bó tay.
Anh chỉ biết lắc đầu bất lực.
Giờ ra chơi hôm đó, anh nhẹ nhàng đến bên cạnh cô. Mặt cô lúc này nhấm nhem nước mắt nước mũi trộn vào nhau khô cứng.Anh nhìn mặt cô, hai chân mày nhíu lại. Đấy là anh đang không hài lòng rồi đó. Anh dắt cô ra bể nước của truờng, giặt khăn tay thật sach lau mặt cho cô. Cô ngồi im ngoan ngoãn như một chú mèo con, mặc cho anh nhẹ nhàng lau, ngón tay mềm mại vuốt ve đôi má bầu bĩnh của cô.(Chà, tên này hồi nhỏ đã biến thái rồi). Lau mặt cho cô xong, anh khẽ xoa đầu cô nói thật nhẹ nhàng:
-Em đi về đi không mẹ em lo đấy.
Cô phụng phịu, biết ngay là anh không muốn cho cô chơi cùng mà. Nước mắt lại chực chảy ra. Cô nói nghẹn ngào:
-Không thích, Anh phải chơi với em cơ.
-Ngoan, anh còn phải đi hoc.
-Em cũng…Cô còn định chống đối anh tiếp thì thấy anh cau mày lại, câu nói cũng không dám thoát ra khỏi thanh quản. Cô cúi mặt xuống nước mắt chảy dài nhưng chân vẫn cứng hơn cả đầu, kiên quyết không chịu bước đi.
Anh đưa tay lên vuốt nhẹ tóc cô, dúi vào tay cô cây kẹo mút chanh- thứ kẹo cô rất thích ăn, anh cười dỗ ngọt:
-Ngoan, mai anh sẽ hát cho em nghe.
Mắt cô sáng lên, nước mắt dừng chảy:
-Thật?
-Thật!
-Và phải mua kẹo mút chanh nữa. Cô còn nhỏ nhưng cũng biết mặc cả ra phết đấy.
Anh phì cuời:
-Ừ! Cả kẹo mút nữa.
-Móc tay. Cô đưa ngón tay út nhỏ bé lên trước mặt anh, quyết tâm bắt anh thực hiện lời hứa trẻ con ấy. Đôi mắt cô sáng tinh khôi long lanh trong vắt
-Ừ! Móc tay. Anh cuời thật hiền
Thế là cô đã chấp nhận đi về sau một vụ thoả thuận thành công.
Chương 3 Sự khác biệt
Cô là thế đấy. Mau khóc, mau cười. Cô rất dễ bị anh dụ dỗ. Chỉ cần một cây kẹo là anh có thể làm cô cuời. Cô đã bao lần tự hỏi bản thân và chính anh, là tại cô ngây thơ hay anh quá gian xảo? Phải chăng chỉ có anh có thể khiến cô khóc cô cười và cô đau đến như vậy?
Anh là vậy? Lúc nào cũng điềm tĩnh, không bao giờ bộc lộ tình cảm quá rõ. Những lúc không vừa lòng anh chỉ nhíu nhẹ chân mày lại, nhưng chỉ cần thế là cô đã run lên rồi. Cô rất sợ làm anh giận, và chẳng bao giờ dám nói dối anh. Anh hiểu rõ cô hơn chính bản thân cô làm cô rất sợ bị anh bắt quả tang.
Anh hiểu rõ về cô. Còn cô? Cô hiểu gì về anh? Chẳng khi nào cô biết được anh nghĩ gì. Việc đoán ý nghĩ của anh quá khó khăn và làm cô phải bất lực. Lắm lúc cô rất muốn biết anh đang nghĩ gì? Trái tim của cô anh nắm trọn. Còn trái tim anh cô có bao nhiêu phần trong ấy. Nếu là một chút chắc ngày ấy anh đã không ra đi?
Cô chỉ là số không.
Anh là một học sinh giỏi toàn diện, anh không quá đẹp trai nhưng lại có nét gì đó rất cuốn hút. Có lẽ vì hoàn cảnh gia đình nên anh đã trưởng thành từ rất sớm, Anh cầu toàn bao nhiêu thì cô ngược lại bấy nhiêu. Cô sinh ra trong 1 gia đình khá giả, được chiều chuộng nên mọi thứ cô đều rất tệ, học cũng tệ, tính cách thì cẩu thả. Anh liệu có thể yêu cô không” Thứ duy nhất cô hơn anh là ở hoàn cảnh gia đình. Mặc dù vậy cô rất sợ anh. Chưa bao giờ cô dám làm anh giận.
Có phải cô quá
 

admin

Administrator
Staff member
#4
tham lam khi muốn thấu hiểu con nguời anh. Cô cũng muốn được anh nhớ nhung như cô đang nhớ anh, muốn anh cũng giận hờn vu vơ hay ghen tuông một chút. Cô có quá tham vọng không khi đòi hỏi ở anh nhiều như vậy. Ngày trước, lúc suy nghĩ về vấn đề này cô đã tự đánh vào đầu và mắng mình thật nhiều lần. Anh đã quá tốt, anh quan tâm đến cô, nhẹ nhàng ,âu yếm. Cô còn muốn điều gì nữa?
Phải chăng cách yêu của anh và cô khác nhau? Hay chăng chỉ có cô từng yêu anh mà thôi.
*
Hôm nay là một ngày thật mệt mỏi, cô nghe được đám bạn trong lớp đang nói chuyện về cô
-Con nhỏ Nhã Nhược ấy vừa khó ưa vừa kiêu căng lúc nào cũng ra vẻ ta đây giỏi nhất.
-Đúng đấy! Thứ con gái kiêu căng ấy chẳng ai thèm yêu.
-Ha ha ha. Hèn gì tao thấy nó chẳng bao giờ đi chơi. Tuởng là nó chăm học hoá ra là vì không có ai thích cả.
-Ha ha ha ha ha!
Tiếng cừoi nhạo ấy làm cô muốn khóc quá. Mũi cay cay, nuớc mắt chực trào ra. Chuyện bị nói xấu đã xảy ra biết bao nhiêu lần làm cô quen rôi, chẳng bao giờ cô thèm để ý. Cô là cô, là Âu Nhã Nhược cứng rắn.Chỉ là cô đau khi nghĩ tới anh. Phải chăng cô quá đáng ghét nên anh đã rời xa cô, đã không cho cô lí do để chờ đợi.
Kể từ khi anh ra đi cô đã sống như một con nguời khác. Cô lạnh lùng tàn nhẫn. Cô đã lao đầu vào học tập, đã thay đổi mình. Cô không muốn là một Đậu Đậu phụ thuộc, yếu đuối nữa. Đã cố gắng đến vậy, thậm chí khi nhìn vào guơng nhớ lại hành động tàn nhẫn của mình cô đã không còn nhận ra bản thân nữa. Là vì anh sao? Anh có xứng không?
Cô mệt mỏi đẩy cánh cổng nặng trịch. Không muốn làm phiền cô giúp việc và cả nhà khi trời đã khuya cô cố đẩy thật nhẹ nhàng. Cô bé hàng xóm đang cùng một chàng trai chia tay nhau, có vẻ lưu luyến không muốn rời:
-Ngủ ngon nhé
-Anh cũng vậy!
Chàng thanh niên với mái tóc hung đỏ gương mặt còn bơ sữa đặt lên trán cô bé một nụ hôn. Đôi mắt cô bé sáng ngời tựa như vì sao sáng, long lanh. Chợt họ nhìn thấy cô, cả hai tách nhau ra ngượng nghịu còn cô thì mỉm cười, ánh mắt như muốn ám chỉ họ hãy cứ tiếp tục rồi bước vào nhà. Đóng cánh cửa phòng lại cô ngã khuỵ xuống. Nuớc mắt chảy dài trên mặt, tiếng khóc bật ra. Chính là anh ngày trứoc vẫn hay hôn lên trán cô, hay xoa đầu cô là anh chúc cô ngủ ngon hàng đêm. Nó gắn chặt với cô đến nỗi khi thiếu nó cô không thể ngủ ngon giấc.
Lần nào đi với anh cô cũng phải về trước 9h. Anh giống như một cái đồng hồ chuẩn xác vậy, chẳng bao giờ sai 1 phút, đã bao lần cô thử nói huyên thuyên mọi chuyện để anh quên đi không bắt cô về sớm. Thế nhưng lần nào anh cũng ngắt câu chuyện của cô nhẹ nhàng nói:
-Đến giờ rồi, về thôi.
Anh thường đưa cô đến tận cổng nhà, nhẹ nhàng đặt lên mái tóc thơm mùi hoa chanh của cô một nụ hôn nhẹ ấm áp. Chỉ cần cảm nhận được đôi môi mềm mại ấm nóng áp vào da cô là cả người cô run lên, trái tim như muốn chạy ra khỏi lồng ngực. Anh đã làm như vậy bao nhiêu lần là bấy nhiêu lần lũ gián điệp trong cô đuơc dịp lộng hành.
Anh chờ cô khép cổng lại mới quay đầu bước đi:
-Chờ đã. Là tiếng của cô.
-HỬ? Anh duớn đôi lông mày lên.Tiếng hử nhẹ nhàng phát lên từ
 

admin

Administrator
Staff member
#5
trong thanh quản của anh làm cơ thể cô run thêm lần nữa:
-Lầnsau…để em hôn trước.
Anh nở một nụ cuời ấm áp:
-Uh! Để em hôn trước.
Lần nào chia tay nhau cô cũng nói câu ấy nhưng ngày hôm sau vẫn là anh đặt lên trán cô nụ hôn ấm áp. Anh luôn là người chủ động trong cuộc sống cả của anh và của cô. Là cô luôn chủ động trong tình cảm của hai người. Là cô nói thích anh, là cô đề nghị anh làm bạn trai cô, là anh hôn cô truớc, là anh quyết định giờ giấc học tập của cô và là anh…đã ruồng bỏ cô.
Cô luôn muốn là người hôn trước.
(bạn đang đọc truyện tại gamedan.com chúc các bạn vui vẻ^^)
Chuơng 4 Cuộc sống mới
Sáng nay, khi ăn sáng cha cô nhẹ nhàng nói:
-Hôm nay ba đã xếp lịch cho con gặp mặt con trai chủ tịch tỉnh. Lúc 7h tối nay.
Cô hơi dướn mắt lên, một chút ngạc nhiên, bất ngờ xen lên. Nhưng ngay sau đó nó hạ xuống rất nhanh. Cô nói nhẹ nhàng, bình thản như đó là chuyện của một ai khác không phải mình:
-Vâng!
Nếu là Đậu Đậu của anh cô sẽ nhất quyết chống đối cuộc hôn nhân sắp đặt này, nhưng là Âu Nhã Nhuợc hôm nay cô sẵn sàng chấp nhận tất cả. Cha mẹ cô có vẻ hơi ngạc nhiên trước cách cô xử xự. Kể từ ngày Hạ Âu ra đi cô đã thay đổi nhiều nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ nghĩ tới việc yêu thêm một ai khác. Phải chăng con bé đã nghĩ thông suốt. Cả cha và mẹ cô đều không nén được tiếng thở dài.
6h45.Cô lái xe đến quán ăn Ý nổi tiếng nhất thành phố nơi chuẩn bị diễn ra cuộc xem mặt. Dừng xe trước cửa quán, tự dưng cô cảm thấy cơ thể mình mềm nhũn ra. Đêm qua cô đã quyết tâm quên anh đi, bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng giờ cô lại tự hỏi liệu cô có quyết định đúng không? Suy cho cùng, cuộc gặp này đây là vì mục đích chính trị. Cha cô muốn có một chỗ dựa cho công ty, ông gả con gái mình đi. Cô chua xót tự hỏi: ”Cô giống một món đồ, ngừoi ta cần thì bán, Và chính cô đã chấp nhận bị bán đấy thôi, còn đau gì nữa?”. Nếu thật sự cuộc gặp này có thể giúp cha, giúp công ty cô sẵn sàng làm mọi thứ.Cha đã sinh thành cô, đã cho cô một cuộc sống tốt đep trong khi cô chưa làm được gì báo hiếu cha. Hơn nữa lấy ai cũng vậy thôi.
Khi trái tim đã chết, nó sẽ không còn đau.
Cô hít một hơi thật dài, ngắm mình trong gương rồi bước vào quán. Cô phục vụ dẫn cô đến bàn đã đựoc đặt truóc. Một người đàn ông trẻ với mái tóc hung, đeo trên người đủ thứ vòng khuyên đang cắm đầu vào chiếc điện thoại. Cô lấy hơi thêm một lần nữa rồi giơ tay ra trước mặt anh ta:
-Xin chào. Tôi là Âu Nhã Nhuợc.
Hắn ta nghe thấy lời chào ngẩng đầu lên. Cơ mặt hơi giật giật. Cả cô cũng hơi bất ngờ, cánh tay ngay lập tức hạ xuống:
- Là anh.
- Ha ha ha. Phải.Là tôi.
Hắn và cô vốn không có một quan hệ tốt đẹp cho lắm. Cách đây một tháng, khi cô đang ngồi trong quán nhâm nhi ly rượu cônhắc- thứ độc hại này cô biết uống từ khi anh đi, nó giúp người ta quên một số thứ đáng quên. Chợt có một tiếng cãi vã làm cắt đứt dòng suy nghĩ ấy, một cô gái bị đám thanh niên dồn vào góc tuờng:
-Cậu chủ. Tha cho tôi
Hắn cuời ha ha ha một hồi, nở một nụ cuời nham hiểm:
-Cô nghĩ tôi sẽ tha cho cô sao? Ha ha ha.
Cô bị tiếng ồn làm phiền
 

admin

Administrator
Staff member
#6
nên quay đầu nhìn về phía ấy. Hắn ta đưa tay lên vuốt ve mái tóc của cô bé phục vụ, nụ cuời đểu cáng của hắn làm cô bé kia run lẩy bẩy, mặt tái hẳn đi khi hắn từ từ đưa tay lần xuống duới…
Á…á…á… Hắn nằm ôm lấy mặt kêu lên. Một ly rượu bằng thuỷ tinh đã bay về phía hắn. Hắn buông cô bé phục ra, văng tục, gào lên:
-Mẹ kiếp. Đứa nào vừa ném tao.
2 thằng đàn em mặt mày xanh mét. Cô từ từ tiến lại về phía hắn, cuời khẩy:
-Tao
Hắn ngước mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, đôi mắt háo sắc luớt trên cơ thể cô:
-Cô em! Nếu cô em thích tôi có thể chọn cô em thay cho nó cơ mà. KHông cần bạo lực thế đâu. Xem tướng cô em có thể sẽ giúp tôi thoả mãn đêm nay đấy. Hahaha.
Cô cuời gằn lên một tiếng, ánh mắt sắc lẹm, không có chút ấm áp:
-Xin lỗi, tôi không có hứng thú lên giường với loại cầm thú. Cô cuời khẩy thêm một lần nữa rồi điềm tĩnh bứơc đi. Lũ đàn em của hắn ngay lập tức chặn cô lại. Cô nhíu 2 chân mày, gằn lên từng tiếng sắc nhọn làm bọn chúng phải rùng mình:
-TRÁNH RA
-Để cô ta đi. Là tiếng của hắn – Cô em, may cho cô là hôm nay tôi hết hứng thú rồi.Nhưng tôi nhắc cho cô em biết, nếu tôi gặp lại cô lần nữa tôi sẽ bắt cô phải quỳ xuống cầu xin tôi lên giường với cô. NHớ nhé.
Cô liếc mắt nhìn hắn khinh thuờng:
-Tôi sẽ nhớ.
Nhưng chuyện ấy cô đã quên đi từ rất lâu rồi, thật không may hôm nay lại gặp hắn. Có lẽ hắn ta rất thoả mãn với cuộc gặp này, cuời thật đểu cáng:
-Cô vẫn nhớ lời nói hôm ấy chứ.
-Xin lỗi. Tôi không có thói quen nhớ những chuyện liên quan đến loài súc vật.
Hắn nghe xong những lời này mặt có phần hơi tái đi nhưng ngay lập tức lại cuời lên nụ cười ma quái:
-Xem nào, chúng ta đang đi xem mặt mà. Không nên nói chuyện với chồng tương lai của cô như vậy chứ. Hắn cố ý nhấn mạnh chữ chồng tuơng lai.
Lần này hắn giơ tay ra trước:
-Xin chào. Tôi là Lưu Hoàng Vũ. Cô không bắt tay hắn, lạnh lùng kéo ghế ngồi xuống:
-Anh quyết định lấy tôi sao?
Hắn hơi lúng túng bỏ cánh tay xuống, mỉa mai:
- Ha Ha. Lấy cô ư? Cô không xứng.
-Vậy thì kết thúc buổi gặp mặt này đựoc rồi. Cô đứng dậy, bước đi ra khỏi quán
-Cô em, hãy nhớ những lời tôi đã nói, cô sẽ phải trả giá.
Nhã NHược bứơc đi không hề quay đầu lại, cô không cảm thấy chút hối hận nào, nhưng khi bước vào nhà cô có cảm giác hơi lo sợ. Hắn ta là con nhà có gia thế, còn nhà cô chỉ là một tập đoàn hạng trung, cô lấy gì mà đấu với hắn? Còn cha cô, còn công ty…Cô lắc đầu xua đi những hình ảnh kinh khủng ấy. Chẳng hiểu hắn nói gì với gia đình mà mọi chuyện vẫn rất bình thường. Cha cô cũng chẳng hoỉ thêm bất cứ điều gì nữa. Hắn đã quên rồi sao?
Chương 5. Người cũ và người mới
Đã qua 1 tháng từ cuộc gặp mặt ấy, cứ tưởng cha sẽ không nói đến chuyện gặp mặt nữa nhưng cha cô lại đề nghị cô gặp mặt con trai của phó giám đốc tổng công ty. Công ty cha cô chỉ là một chi nhánh nhỏ trong hệ thống lớn của tổng công ty ấy, nếu cuộc hôn nhân này thành cha cô sẽ có cơ hội thăng cao hơn. Cũng như lần trước, cô khẽ vâng thật bình thản. Mục tiêu của lần bị bán này là kinh tế. Hừ! Lạy trời cô không gặp phải người quen.
Lần này nơi
 

admin

Administrator
Staff member
#7
hẹn gặp lại là một quán ăntruyền thống Trung Quốc. Cô cố tình đến sớm hơn đối phuơng để giữ thế chủ động, tránh gặp phải tình huống cũ. Cậu thanh niên với mái tóc vàng trắng, khá điển trai và có đôi chút trẻ con tiến đến phía cô. Guơng mặt có nét quen thuộc nhưng cô lại không thể nhớ rõ. Hình như cô đã gặp cậu ta ở đâu rồi.
Trong khi cô đang băn khoăn thì cậu chàng kia nhảy cẫng, reo lên thật to:
-Người quen.
Mình quen cậu ta àh? Không phải lại gây thù chuốc oán đấy chứ. Dennis tiến lại gần cô, nở nụ cuời dễ thương nhất:
-Hay thật. Không ngờ lại gặp chị ở đây. Chị nhớ tôi chứ. Ở quán rượu cách đây 2 tháng…
- À! Cô nhớ rồi. Kẻ ném li rượu…
-hìhì. Lần đó sao chị lại nhận ném li ruợu ấy. Tôi chỉ sợ hắn sẽ đánh chị cơ đấy, chị cũng gan ghê cơ.
Cô trở lại nét mặt lạnh lùng điềm tĩnh mọi ngày:
-Chẳng vì sao cả. Tôi đã thấy cậu ném li rượu ấy, vốn định không quan tâm nhưng tôi không thích cách hắn vuốt tóc cô bé.
Là sự thật. Cô đã từ lâu chẳng quan tâm đến mọi người, chẳng có ý định làm nghĩa hiệp gì hết, vốn chắc mẩm trong lòng rằng cậu bé ném li rượu kia sẽ bị trả thù,chuyện đó chẳng liên quan gì đến cô nhưng cô không chịu nổi cách hắn vuốt mái tóc cô bé nó làm cô nhớ lại ngày xưa, làm cô đau, làm cô nhớ.
Dennis thì chẳng hiểu gì về những suy nghĩ rắc rối ấy của cô, cậu hơi ngơ ngác:
-Cách hắn vuốt tóc cô bé thì sao?
-Cậu không cần quan tâm. Biết quá nhiều sẽ không tốt cậu bé ạ.
Nghe hai tiếng cậu bé là Dennis nổi xung lên:
-Này, tôi không phải cậu bé. Tôi 20 rồi đấy.
-dù sao vẫn nhỏ hơn tôi 2 tuổi.Cậu bé ạ!
-Hừ! bực mình quá. Tôi mà được phép quyết định thì tôi sẽ sinh trước chị 1 năm rồi
Cô hơi mỉm cươi trước guơng mặt hơi trẻ con, hai má bầu bĩnh, nước da trắng hồng của cậu. Tuy đẹp trai nhưng quá non nớt, cả tính cách cũng quá ư con nít. Anh thì khác, anh có nước da rám nắng, lúc nào cũng điềm tình nghiêm túc. Bất giác cô so anh với cậu bé này.Anh thật sự khác biệt.
-Cậu có ý định lấy tôi không? Câu nói này đã đựoc chuẩn bị từ trước cho mọi cuộc xem mặt, có lẽ chỉ cần đối phưong khẳng định là cô sẽ kết hôn ngay.
Nhưng lần này có vẻ nó xuất hiện không đúng lúc, Dennis đang uống ngụm nước cam thì bị sặc, ho sù sụ, mắt đỏ lên.
-Làm ơn! Nể mặt chút được không. Giỡn cũng phải đúng lúc chứ bà chị.
-Tôi không có thời gian dỡn với cậu.
Dennis nhìn sắc mặt cô, mắt ráo hoảnh điềm nhiên, có vẻ rất nghiêm túc. Thế là một tràng ho nữa vang lên
- Xin bà chị đấy. Ra vẻ nữ tính chút cũng được mà. KHông cần gấp gáp vậy chứ.
Cô không quan tâm đến câu nói ấy, nhắc lại câu hỏi, lần này giọng đã mất đi một chút kiên nhẫn:
-Cậu có ý định lấy tôi không?
-À, uhm,à…có lẽ là tôi sẽ suy nghĩ về vấn đề này. Tôi sợ sau khi kết hôn tôi sẽ không có một bữa ăn nào đàng hoàng hết. Sặc vì bà chị mất thôi.
-Vậy thì chúng ta kết thúc cuộc gặp được rồi. Nếu cậu quyết định, hãy gặp tôi chúng ta sẽ kết hôn. Tạm biệt. Cô nói một hơi với giọng lạnh lùng rồi bỏ đi để lại sau lưng một cậu bé nét mặt non tơ cười rạng rỡ.
Như một thiên thần.
Chương 6 Biến cố
Hai ngày sau Dennis đến trường t
 

admin

Administrator
Staff member
#8
ìm cô, nhưng bạn cô nói cô vừa nghe điện thoại từ gia đình xong thì mặt tái đi rồi lái xe đi rất nhanh. Không hiểu đã xảy ra chuyện gì nhỉ? Tự dưng một cảm giác bất an dâng lên, cậu xin địa chỉ nhà cô rồi phóng xe thật nhanh. Dừng chân trước cửa nhà cô, cậu chững bước lại, cô đang ngồi trên bậc thềm và khóc. Một Âu Nhã Nhược cậu biết cứng rắn, lạnh lùng đang khóc, nước mắt chảy dài, tiếng nấc nghẹn ngào làm tim cậu như đông cứng lại.
Nhà cô đã bị niêm phong.
Chợt tiếng chuông điện thoaị cô reo lên, cô vội vàng mở máy, đôi tay run run không còn sức sống:
-Mẹ! Cha con sao rồi?
Rầm…Chiếc điện thoại rơi xuống đất vỡ tan, cô khuỵ xuống hiên. Dennis sợ hãi lại gần đỡ cô dậy, lo lắng nhìn gương mặt cô tái mét, không còn giọt máu. Mẹ cô đã nói gì mà làm cô ra nông nỗi này. Nhưng cô vùng ngay dậy, mắt ráo hoảnh đi, giọng cố tỏ ra bình tĩnh nhưng vẫn còn run:
-Tôi phải đến bệnh viện. Cha tôi…
Cô lao ra khỏi vòng tay anh, bước loạng choạng định mở cửa xe. Nhưng một bàn tay mềm mại ấm áp ngăn cô lại
-Đi xe tôi. Cô như vậy không nên lái xe.
Cô ngước đôi mắt sưng đỏ lên thẫn thờ nhìn anh, hơi chút ngạc nhiên nhưng để mặc anh kéo về phía xe mình. Anh lái xe lao vút đi đến bệnh viện, anh khẽ ngước mắt nhìn cô, cô ngồi bên cạnh anh, không khóc một tiếng nào nhưng lại lặng câm đến đáng sợ, ánh mắt cô vô thần nhìn ra ngoài cửa sổ nhưng bên trong ấy chẳng còn chút sức sống. Nhìn cô, anh chợt cảm thấy đau nhói, cố nén một tiếng thở dài. Anh nhận thấy cô tuy tỏ ra bình tĩnh nhưng hai bàn tay cứ liên tục chà xát vào nhau đỏ ửng lên tựa như muốn toé ra máu. Anh xót xa cho cô, bất giác đưa 1 tay nắm thật chặt lấy tay cô, hơi ấm từ tay anh chạm vào làn da lạnh buốt của cô, như có một luồng điện chạy vào tim hai người, cô ngước đôi mắt vô thần ngạc nhiên nhìn anh. Cố không để ý đến ánh mắt ấy, Dennis giả tảng tập trung lái xe dù con tim đang run lên bần bật. Cô cúi mặt xuống, im lặng.
Hai bàn tay vẫn ở yên dưới tay anh.. Đan vào nhau, sưởi ấm nhau.
Chiếc xe dừng lại trước cổng bệnh viện nhưng cô không bứơc xuống, thẫn thờ ngồi trong xe. Anh mở cửa xe, khẽ gọi tên cô. Phải đến lần thứ 3 cô mới ngước đôi mắt đờ đẫn lên nhìn anh, hai ánh mắt ấy chạm nhau làm anh như nghẹt thở.
-Đến bệnh viện rồi.
-Vào với tôi được không? Giọng nói của cô van xin nài nỉ, anh chưa bao giờ nhìn thấy Nhã Nhược yếu đuối như vậy. Cô sợ mình sẽ ngã khuỵ, sợ phải cô độc mà đối mặt với thế giới nham hiểm này. Cô không muốn lạnh lùng, không muốn tàn nhẫn nữa.
Anh sẽ là cây đại thụ cho cô dựa vào, mà bước tiếp.
* *
Anh dìu cô bước vào phòng bệnh, mẹ cô mặt tái xanh, quỳ dưới chân giường bệnh nước mắt đầm đìa khuôn mặt. Trên giường bệnh, cha cô nằm thở thật khó khăn, mới chỉ qua 1 đêm mà cha gầy đi trông thấy, mái tóc bạc trắng, đôi môi khô khốc, Cha nằm ấy và chờ đợi cái chết. Người bác sĩ nói với một gjọng lạnh lùng vô cảm:”cha cô không cứu được nữa. Cô vào nhìn mặt bệnh nhân lần cuối đi”.
Bà Âu gào lên trong nước mắt, ngất lịm đi. Cơ thể cô đang mềm nhũn đi,bàn tay nãy giờ nằm trong tayanh càng lạnh l
 

admin

Administrator
Staff member
#9
ẽo hơn. Anh sợ cô sẽ ngã khuỵ nhưng không, cô lặng lẽ tách ra khỏi anh, tiến về phía giường bệnh, cha cô giơ cánh tay gày guộc, khô khốc hướng về phía cô thì thào điều gì đó. Cô nhào đến nắm lấy tay cha, oà khóc như một đứa trẻ
-Là tại con, con không nên mắng Hoàng Vũ, không nên làm hắn tức giận. Nếu con không như thế ba sẽ không bị bắt giam, nhà ta sẽ không bị niêm phong. Ba mắng con đi, đánh con đi. Ba khoẻ lại đi. Con sẽ ngoan, sẽ chấp nhận kết hôn với bất kì ai, sẽ báo hiếu ba, Ba ơi, ba đừng đi.
Cô gào lên, nước mắt rơi lên tay cha. Nhìn cô như thế anh cảm thấy đau nhói, là cô đấy sao? Cô đang đau khổ vô cùng còn anh làm được gì cho cô? Anh bất lực quá
Ông Âu lắc đầu mệt mỏi, thều thào khó nhọc:
-Ba xin lỗi con, ba không thể dự lễ tốt nghiệp của con,ba sẽ không dắt tay con vào nhà thờ ngày cuới con được…
-Con không cần, ba đừng chết. Nếu ba không chết con sẽ không kết hôn sẽ ở bên ba mãi, đuợc không ba. Ở lại với con đi ba, không có ba con sẽ sống thế nào? Ba… Cô nấc lên giọng van xin, nài nỉ, tưởng như nếu cô cầu xin thì cha sẽ ở lại.
-Cha không thể. NHưng có một điều cha rất xin lỗi con. Hạ Âu…thực ra Hạ Âu…
-Ba…………….Cô gào lên. Tiếng kêu tít tít khô khốc vang lên, cha cô đã ra đi. Thật sự rồi, cô đã trở thành đứa mồ côi. Cô đã mất cha rồi sao?
*
* *
Là là là la la la. Cô bé con đang hát véo von ngọng nghịu ấy chính là cô lúc nhỏ, ngây thơ, bé bỏng.
Nhã Nhược ngày ấy 5 tuổi ôm lấy cổ ông Âu nũng nịu:
-ba ơi, khi người ta chết đi thì người ta sẽ đi đâu hả ba?
-Nguời ta sẽ đi đến thế giới khác xa hơn, hạnh phúc hơn con ạ.
- Thế thì người ta sẽ buồn lắm cha nhỉ, nếu thế con sẽ không được gặp anh Hạ Âu, gặp ba mẹ, không được ăn kẹo nữa hả cha?
-uhm.Nhưng ngày ấy của con còn xa lắm con ạ!
-Cả cha nữa nhé, cha cũng đừng đi đến thế giới đó làm gì, cứ ở đây với Nhược Nhược nè.
-Không được con ạ. Ai cũng sẽ phải chết. Cả ba cũng vậy
-Nếu thế thì con sẽ không thèm nhớ đến ba nữa, không cho ba ăn kẹo chung nữa. Ba hứa đi. Hứa là không chết đi
Ông Âu dịu dàng xoa đầu bé Nhược NHược, hôn lên trán cô.
-Ừ. Nếu Nhược NHược ngoan và học giỏi ba sẽ luôn ở bên Nhược Nhược.
(bạn đang đọc truyện tại gamedan.com chúc các bạn vui vẻ^^)
* *
Ba nói dối, đã nói là ở bên con, đã hứa không rời xa NHựoc Nhựoc. Vậy mà ba lại bỏ cô một mình, cô sẽ không cho ba ăn kẹo nữa, sẽ không nhớ đến ba nữa. Chẳng lẽ ba không cần Nhược NHựoc nữa sao. Ba ơi…..
Nhã Nhuợc thấy mình đang đi theo ba, chuẩn bị rơi xuống một cái hố đen sâu thẳm. Ở bên kia ba đang vẫy tay gọi cô. Phải rồi! Chỉ cần buớc qua đó, cô sẽ lại được gặp ba, sẽ không phải sống giả tạo, đau khổ, cô độc. Ba đã bảo bên ấy là 1 thế giới hạnh phúc hơn.
Cô đã định bước vào hố sâu ấy, nhưng một bàn tay ấm áp giữ cô lại, giọng nói trầm ấm thì thào :”Em phải sống”.
Cô nằm trên giường bệnh, sốt cao đã 1 ngày trời, hôn mê liên tục, miệng gọi ba không ngớt, nước mắt chảy xuống nóng hổi cả bàn tay anh. Dennis đã ở đây trông cô suốt, mẹ cô cũng được anh thu xếp 1 phòng riêng. Anh đã thức cả đêm trông cô, gương mặt phờ phạc hẳn đ
 

admin

Administrator
Staff member
#10
i nhưng vẫn không chợp mắt, chỉ ngồi lặng lẽ bên cô, khẽ đắp khăn lạnh cho cô, đo nhiệt độ liên tục. Bàn tay hai người vẫn đan vào nhau. Anh đã định rút tay ra nhưng cô nắm nó quá chặt, dù mồ hôi toát ra uớt đẫm cô vẫn không buông,tựa như đang giữ lấy cái cọc cuối cùng sinh mạng mình. Ngắm cô thật lâu, anh không dám cựa quậy sợ làm cô thức giấc. Hạ sốt rồi, anh thở phào nhẹ nhõm nhìn cô đang ngủ, trông tựa như một đứa bé, gương mặt trắng bệch nổi lên những đường gân xanh duới nước da mỏng manh. Anh muốn ôm lấy cô, chở che cho cô, muốn làm nơi để cô không phải tàn nhẫn sống giả tạo.
Anh đã yêu cô mất rồi!
Nhã Nhược tỉnh dậy, đầu đau như dần, cả cơ thể khô khốc, đôi môi khô lại, bỏng rát. Muốn ngồi dậy nhưng có cái gì đó nằng nặng đè lên tay cô. Một mái đầu hung đỏ, guơng mặt bơ sữa đang ngủ say, khoé môi hơi nhếch lên, như một thiên thần vậy. Là cậu ta sao?
Cô khẽ cựa mình, Dennis bật dậy nhìn thấy cô đã tỉnh vui sướng reo lên:
-Cô đã tỉnh rồi sao? Trông anh hệt như một cậu bé được mẹ cho quà, ánh mắt sáng trong, thánh thiện.
Cô nhìn gương mặt ấy, lòng chợt thấy ấm áp, trái tim tuởng như đã chết của cô đang được nụ cuời ấy cúu sống sao?
-Nước…Cô thều thào.Đã định nói lời cảm ơn, xin lỗi anh nhưng từ duy nhất phát ra khỏi miệng cô là “nước”.
- Nuớc sao? Đâu rồi. Sao lại hết mất rồi, Chờ xí nhé. Tôi đi lấy ngay đây.
Dennis quýnh quáng cả lên, vơ vội cái phích chạy đi lấy nước. Nhìn anh lúng túng khi lần đầu chăm sóc người khác cô khẽ mỉm cừơi.
Cô có đáng để anh phải tốt đến vậy?
Chương 7 Sự trả thù ngọt ngào
-Cô muốn trả thù hắn chứ? Anh cất tiếng hỏi phá tan sự im lặng giữa 2 nguời.
- Ai?
-Hoàng Vũ.
-Anh biết rồi sao?
Anh đã đi điều tra tất cả. Chính Hoàng Vũ là kẻ gài bẫy để ba cô bị vu tội nhận hối lộ. Cũng chính hắn lấy chức vụ của cha mình để ép nặng thêm tội cho cha cô. Chỉ vì cái li rượu ấy.
-Chỉ tại tôi cả. Nếu tôi không…
- Chẳng tại ai cả. Những gì hắn làm với tôi hôm nay, tôi sẽ cho hắn gấp bội
Anh bất giác rùng minh, bởi giọng nói kia quá tàn nhẫn hay gương mặt cô không còn chút biểu cảm nào. Và anh sợ, anh sợ cô sẽ mang muôn đời sự thù hận. Anh thật sự không muốn cô phải sống cô độc nữa. Đã tự nhủ rằng mình sẽ chăm sóc cô, cứu thoát linh hồn cô độc ấy, cho cô 1 mặt trời, một chỗ dựa.thế nên anh đã lo lắng cô sẽ làm điều gì rồ dại. Hôm tang lễ của cha cô ngồi im trước mộ, cố nói nhỏ:
-Cha đừng lo.Con sẽ sống thật tốt. Hãy chờ con cha nhé.
Đã mấy ngày nay anh chẳng dám rời cô nửa bước, chỉ sợ cô nghĩ quẩn đi theo cha hay tìm Hoàng vũ trả thù. Cô dẫu sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ bé, yếu đuối, anh lo cô sẽ gặp nguy hiểm. Hoàng Vũ quá nham hiểm và độc ác. Nhưng những lo lắng của anh dường như thừa, cô đã nhanh chóng hồi phục, dốc lòng chăm sóc mẹ cô đang suy sụp. Không lẽ anh đã nghĩ quá lung, cô thật sự không trả thù sao?
- Dennis, giúp tôi được không. Mẹ tôi thèm ăn cháo yến mạch. Nhưng tôi bận mất rồi. giúp tôi đi mua nhé.
Đuơng nhiên là Dennis đồng ý, cách ứng xử của cô mấy ngày qualàm anh yên tâm tin rằng cô đã quên đi thù hận. Cầm chi
 

Quảng cáo