• This site uses cookies. By continuing to use this site, you are agreeing to our use of cookies. Learn more.

Truyện Teen / Ngôn tình Em, Cô Ấy Và Chúng Ta

admin

Administrator
Staff member
#1
Xin được bắt đầu câu chuyện từ năm em học lớp 11…thứ 2.Chắc mọi người
thắc mắc tại sao lại có lớp 11..thứ 2?!


Em lưu ban-không phải vì học kém-mà vì game oline,chắc hẳn các bác cũng
biết,vào thời điểm đó(năm 2005) Võ Lâm ra đời và có sức hút mãnh liệt
đến mức nào.Nó khiến rất nhiều đứa-trong đó có em -lưu ban(hồi đó em học
khá nhé,không gió máy tý nào đâu).


Không dài dòng lằng ngoằng lạc đề,vào luôn vấn đề chính.Câu chuyện mà em
sắp kể sau đây hoàn toàn là sự thật,một chuyện tình đắng lòng mà đến
ngày hôm nay em vẫn hối tiếc!(Một số thông tin đã được thay đổi vì lý do
cá nhân,mong các bác thông cảm!)


Chap1: Khai Giảng


Em đi học lại,ngày khai giảng thay vì ngồi với lớp mới em lại tót sang
ngồi với lớp cũ.


Lý do cũng dễ hiểu thôi, em chẳng quen ai ở cái lớp mới cả,cực chẳng đã
mới phải ngồi ở cái lớp cũ-tha hồ cho bọn nó chọc ngoáy: ủa,tưởng mày
nghỉ cày game??Năm nay cày tiếp chứ,cao thủ mà giờ quy ẩn sao chịu nổi??
bla bla


Mình im lặng,không nói câu gì ngồi ráng cho hết lễ rồi lết vào lớp
mới.Xem nào…205-11A5, đây rồi…


Ấn tượng đầu tiên là 1 mớ hỗn loạn người,gần như toàn bọn lưu ban vs lớp
10 cũ tách lớp nên hầu như chẳng ai quen biết ai.Lặng lẽ ngồi vào 1 góc
bàn thứ 3,gần cửa sổ,nhìn vẫn vơ!


15 phút sau,GVCN vào phổ biến thời khóa biểu,điểm danh.Từng cái tên
xướng lên,chẳng quan tâm mấy-vẫn hóng ra cửa sổ-bất chợt:Hoàng
Nguyên(HN),ai là HN đâu đứng lên!


Chuyện quái gì thế này???Mình nhớ đâu có tiền án tiền sự gì mà sao bắt
đứng vậy trời?!?nghĩ nhảm vậy nhưng vẫn uể oải đứng dậy:Em đây,có chuyện
gì vậy cô?


Bà cô nhìn mình,nhìn cái tờ giấy đính kèm(chẳng biết đâu ra) rồi
phán:Anh này năm ngoái mê game không thèm thi đây mà,năm nay liệu mà
tính nhé,lưu ban nữa năm sau xuống bổ túc đấy!


Mọi ánh mắt đổ dồn về phía em,ngạc nhiên có,thán phục có,khinh miệt cũng
có…!


Mọa,ngày đầu tiên đã bị dội gáo nước lạnh,kiểu này xúi quẩy cả
năm-chậc,thây kệ-sau đó là màn xếp chỗ,ban cán sự,bla..bla.Hết ngày khai
giảng!


Chap2:Ngày đầu tiên đi học và cô bé...mặt hồng


Ngày đầu tiên đi học, em dậy muộn,ba chân bốn cẳng chạy cho nhanh đến
lớp vì tiết đầu là Toán,mà ông thầy toán khó vô cùng(năm ngoái em nếm
mùi 1 năm nên biết).


Lớp đã đông đủ cả,bọn nó nhìn mình như người ngoài hành tinh(hs nhận
được sự quan tâm đặc biệt mà).


Chậc,kệ bọn nó,về chỗ thôi.Đảo mắt nhìn 1 lượt các dãy bàn,ánh mắt tôi
dừng lại ở dãy thứ 3 bên kia-1 cô bé-nhìn rất lạ,khuôn mặt trái xoan lúc
nào cũng ửng hồng,dáng thanh mảnh(tóm lại là xinh lắm ợ).


Em nhìn bé không chớp mắt,và…rất tình cờ bé nhìn em,4 ánh mắt chạm vào
nhau rồi…rất nhanh cả 2 cùng nghoảnh mặt đi chỗ khác.Đột nhiên thấy tim
mình loạn nhịp,trong lòng dâng lên 1 thứ cảm xúc khó tả…đang “sướng” thì
lão Nam bụng phệ(Thầy Toán) bước vào.


Ngoài lề 1 chút,trước giờ em chưa yêu ai,cũng không để mắt tới ai cả-mặc
dù em không đến nỗi tệ(1m68,trắng vừa phải,trai ngoan).


Lớp cũ cũng có đứa thích em (nghe mấy đứa bạn phao tin thế)nhưng em
không chú tâm vì..bận ôm máy tính.


Tiếp tục,ngày ấy học sinh đi học ít đứa nào có di động lắm(không như bây
giờ,HS tiểu học cũng có) em cũng không ngoại lệ.Phương pháp duy nhất để
thay thế đó là:viết giấy chuyền tay.Mà bé ngồi cách em 3 dãy bàn,chuyền
kiểu gì bây giờ.Sau một hồi tính toán, em quyết định làm quen với con bé
ngồi phía trên rồi nhờ nó đưa giúp!Chấp nhận tốn ít BimBim,nước mía….để
em nó làm bồ câu vậy.


Phải mất đến 2 tuần lễ ròng rã giả vờ mượn sách,rơi bút lên phía
trên-rồi nhờ nó nhặt hộ- em mới làm quen được với nó.Nó thấy mình làm
quen,lại cứ tưởng(con gái hay tưởng tượng lắm các bác ạ)mình có ý đồ
gì,nó bắt đầu chảnh-giở biết bao chiêu bài mới tạm gọi là bạn bè(khổ thế
đấy,ông trời vốn ghét người hồng nhan).


Hôm đó-tiết kỹ thuật công nghiệp-trong khi ông thầy đang hí hoáy vẽ mẫu
bản vẽ trên bảng(bác nào học chương trình cũ chắc biết môn này nó thế
nào)thì em chọc nhẹ vào lưng nó:


Ê Linh(tên con bé),N nhờ 1 chuyện được ko?


Nó:Chuyện gì,đang học nhờ cái giề???


E:chuyển giúp cái này cho bợn thứ 3 từ ngoài vào dãy thứ 3 nhé??


N:vụ gì thế,không lo học lại lo tán gái à?


E:Hì,thì giúp hộ cái,có chuyện hỏi nó tý!


N:Hỏi han gì?Tăm tia nó thì nói quách cho xong,lạ gì mấy tên con trai
mấy ông?


E cười trừ:Năn nỉ đó,có hậu tạ mà,nghen?


N vặn lại:hậu tạ gì?Tưởng L thèm mấy cái hậu tạ của ông hả?


E xuống nước:thôi mà,N biết L thích ăn poca,bánh tráng,để N mua hậu tạ nhé!


N(nghe có vẻ bùi tai):ko được hứa lèo nhé,chuyển gì,đưa đây!


E mừng húm,giật luôn 1 cặp giấy đôi,viết vài dòng:Chào bạn,b cho mình
hỏi cái này tý??(không hiễu sao lúc đó mình ngố thế)gấp lại rồi đưa cho
nó:Đây quý cô,chuyền đi-cẩn thận không lên sổ ngồi(cười nhăn nhở)


Bắt đầu hồi hộp,tờ giấy được chuyền qua 1,2 rồi đến tay bé. Em để ý rất
kỹ,bé đọc rồi bỏ luôn vào hộc bàn,tiếp tục vẽ.15p trôi qua,đang cắm cúi
vẽ thì con bé bàn trên kẹp mảnh giấy vào lưng sách:của ông đây!Mở ra đọc
ngay:”Bạn là ai?có gì muốn hỏi thì đợi hết giờ nhé”.


Lần đầu coi như tạch…không sao,thua keo này ta bày keo khác.Hôm sau,tiết
Giáo duc công dân,em lại
 

admin

Administrator
Staff member
#2
viết:”chào bạn,cho mình làm quen”.: Adore:


Ừ,bạn là người hôm qua hả?


Sao b biết?


Mình nhìn nét chữ quen quen,b là con trai mà chữ đẹp thật đấy!(Xin nói
thêm ,mẹ em là giáo viên…tiểu học,nên rèn chữ ghê lắm.Hồi bé toàn ăn cốc
mỗi khi “ngoáy”,nhờ thế mà chữ em tuy không rồng bay phượng múa nhưng
cũng là 1 thứ vũ khí đắc lực cho em trong việc chinh phục bé của em!)


B quá khen,b tên gì nhỉ


M tên Bích Nghi,b tên gì?


Tên bạn đẹp quá,cứ gọi là Nguyên nhé!


Coi như xong thủ tục đầu tiên,những ngày tháng sau đó,em cũng viết tương
đối nhiều.Đại loại là xoay quanh 1 vài chuyện tầm phào bá láp,tình cảm
thì chẳng tiến triển gì nhiều-kiểu như đôi bạn cùng tiến thôi!


tạm thế đã,xem tình hình gạch đá thế nào


Vừa đi làm về,viết 1 ít up cho AE ném gạch


Chap3:Thi cuối kỳ và những ngày tháng sa đọa!


Kỳ thi học kỳ đã đến,vì trường em là trường công lập nên lớp 11 vẫn xếp
ABC như thường(ở quê,mỗi huyện chỉ có 1 trường cấp 3 công lập,còn lại là
dân lập và bổ túc hết).


Lẽ dĩ nhiên là em và bé(sau này em viết tắt là bí ngô nhé,em nó họ Ngô)
thi chung phòng.Ngày ấy em học tự nhiên khá cứng,chỉ ngán mấy môn cháo
lòng như Sử,Địa,GDCD….,có 1 sự trùng hợp ngẫu nhiên là em và bí ngô ngồi
cùng bàn-còn gì vui sướng bằng.: Beauty:


Một thỏa thuận được em đặt ra 1 cách chóng vánh đến nỗi đối thủ gật đầu
ngay lập tức.Đó là môn tự nhiên,e sẽ bắn đáp án cho bí ngô,ngược lại bé
phải chỉ em mấy môn XH(viết tắt thế này cho trí tưởng tượng bay xa).


Năm đó là năm đầu tiên áp dụng hình thức trắc nghiệm vào thi cử,lại là
trường điểm nên phòng đào tạo cho tiến hành ngay và luôn….Mặc cho cả đám
ca thán rằng thì là chưa bao giờ làm trắc nghiệm,và thì mà nên để học kỳ
sau..bla..bla.


Ngày ấy,bọn em đi học hay có trò viết chữ bằng các ký tự trên CASIO Fx
570(bác nào ngày xưa chơi rồi chắc biết,500 cũng làm được cơ mà phải
hack j j đó),thật may là cái trò đó nay được áp dụng vào…thi trắc nghiệm.!


Nhờ vào chiêu này,đa số bọn em đều làm được bài(có khi còn nhanh và
chính xác hơn cả tự luận ấy chứ)-dĩ nhiên là có cả bí ngô của em.


Các môn xã hội thì lại chơi bài phao,quay cóp-thôi thì trăm phương ngàn
kế được áp dụng:viết vào tà áo dài,viết vào bắp chân….-để cố mà qua mấy
môn XH chết bầm!


Mọi thứ bắt đầu thay đổi sau kỳ thi này các bác ạ,nguyên là năm ngoái em
học hết cả 1 năm rồi nên năm nay mọi thứ trở nên quá dễ dàng với em->
điểm học kỳ của em lên đến 8.2(em thề là em không chém,em mà chém thì
mặt trời mọc hướng đông vs lặn hướng Tây cho mà xem).


Mấy tên đực ngồi cạnh mới bắt đầu lân la kết bạn,café chém gió các
kiểu,túm lại là ân tình như núi cao-mày không chỉ ông bài ông đấm phát
chết luôn!


Lúc đó em bắt đầu có 1 cơ số ánh mắt nhìn theo khi cố ý đi lạc vào mấy
lớp khác mà theo lời đồn là gái xinh vô số kể(chuyện,dù sao thì em cũng
là hs giỏi có điểm trung bình cao thứ nhì toàn trường-hơn nữa lại là học
sinh lưu ban).


Em thấy mình như đang đi trên mây,và….những lá thư chuyền tay,những phút
gặp nhau ngắn ngủi không còn được em thường xuyên thực hiện nữa.Thay vào
đó là ngồi đọc thư của các bé lớp bên,rồi thư tay của các bé lớp 10 buổi
chiều gửi lại hộc bàn….rồi đi chơi với mấy ông trời con trong lớp,đi tăm
gái…


Thế đấy các chàng trai ạ,khi người ta đứng trên cái mà người ta nghĩ là
vinh quang thì mọi thứ mà trước kia họ rất trân quý sẽ mau chóng trở nên
nhạt nhẽo,tầm thường.Vậy nên khuyên các bác rằng thì là:hãy cố gắng sống
cho đúng với bản chất của mình,đừng cố gắn cho mình những cái mác rẻ
tiền,để rồi đánh mất cái mà mình khó khăn lắm mới tạm sở hữu được(như
kiểu bán cái quần CK,mua quần Tàu khựa có gắn mác D&G ý ạ)


Cứ như thế đến hết nữa năm 11 còn lại,rồi sang tiếp học kỳ 1 năm 12…em
đắm chìm với những thú vui mà khi đó đối với em là vô cùng hấp dẫn.Điều
này kéo theo 1 hệ quả là em học sút thấy rõ,tính tình thay đổi-tuy không
tập tành hút thuốc nhưng cũng bắt đầu biết nhậu nhẹt,biết đi hát
hò-và…bí ngô của em ngày ngày vẫn lầm lũi dõi theo những bước chân của
em…1 cách rất thầm lặng,âm thầm và chịu đựng!(chuyện này mãi về sau em
mới biết qua lời kể của bạn thân cô ấy)


Và…đến 1 ngày,em đột nhiên dừng lại sau 1 biến cố lớn….!


Chap4: Biến Cố!


Xin được nói ngoài lề 1 chút về gia đình em!Mẹ em là giáo viên tiểu
học,lương tháng ba cọc ba đồng nên toàn bộ chi phí gia đình phụ thuộc
vào bố em-một ông chủ thầu xây dựng có chút tiếng tăm trong huyện nhà!Mà
cái nghề xây dựng,các bác cũng biết đấy,ăn nhậu liên miên-sau những trận
nhậu nhẹt tưng bừng là cuộc đổ bộ của các ông xuống nơi gọi là
:KARAOKE…ôm!Cái dòng nhìn gái thiên hạ xanh non đáng tuổi con mình âu
yếm gọi bằng anh,chuốc bia và chiều chuộng hết lòng quen mắt,về nhà nhìn
thấy vợ mình cắm cúi với chồng vở của học sinh,là ông lại cáu:”Suốt ngày
chúi đầu vào cái mớ sách vở,sách vở có kiếm ra bát cơm cho chúng mày không?”


Mẹ vì thương mấy đứa em(sau em còn có 1 thằng ku,1 con bé nữa) nên nhẫn
nhịn chịu đựng…


Nhưng con giun xéo lắm cũng quằn,một ngày nọ mẹ không còn đủ kiên nhẫn
nữa-một trận bão lớn nổi lên,cuốn phăng mọi thứ mà mẹ em dày công vun
vén-tr
 

admin

Administrator
Staff member
#3
ận bão này chính là “Biến Cố” mà em có nhắc đến phía trên.


Bố và mẹ em chia tay,ông để lại cho mẹ tất cả:đất,nhà,1 cái ao hơn
1000m2 đầy cá đến ngày thu hoạch và…ra đi.


Mẹ khóc nhiều,gần như là suy sụp( phụ nữ mà,cũng như gấu của các bác
thôi,ủy mị lắm).


Em buồn lắm,1 phần vì thương mẹ 1 phần vì bế tắc không biết sau này cuộc
sống cả nhà ra sao khi không còn bố(con trai ở quê biết nghĩ sớm lắm,dù
có là tên ăn chơi phá làng phá xóm đi chăng nữa thì khi gặp 1 chuyện lớn
như thế nó cũng dừng lại đễ mà nghĩ…huống hồ là em.)


Em rủ mấy thằng ông trời con cùng lớp(lúc đấy có thể nói là chí cốt lắm
rồi,như kiểu Thạch Sanh-Lý Thông ấy các bác ợ) đi nhậu 1 bữa cuối.


Sau vài khung Sài Gòn,3 chai rượu chuối thì thằng nào thằng nấy quay
cuồng hết lên,có thằng còn cho cờ hó ăn chè tại chỗ.Em mới chậm rãi
nói(thật ra là say quá líu lưỡi ko nói nhanh được):


Ông già tao bỏ tụi tao rồi,từ ngày mai,tao tu.tụi mày nghe tao,năm cuối
rồi,ráng mà học,đừng có chơi mà sau này nhục với thiên hạ..bla…bla(Có tý
men vào là văn chương cứ tuôn tồ tồ)


Bọn nó dường như cũng thấm được đôi ba phần,nên hầu hết đều đồng ý,vài
thằng say quá thì bọn nó cầm đầu gật lấy gật để…xong xuôi giải tán ra về.


Về nhà,nằm vật ra ghế ngủ như chết….tầm 3h sáng giật mình tỉnh dậy vì
khát nước quá(bác nào nhậu say thì biết cái kiểu khát nước này nó như
nào),thấy mình được đắp chăn(chắc là mẹ,ôi thương mẹ quá).


Tu hết 1 chai nước khoáng ,ngồi nghĩ vẩn vơ 1 lúc lâu,chợt nghĩ đến Bích
Nghi.!Lâu nay mình thật tệ,chẳng thèm quan tâm gì đến người ta,biết
người ta có còn đi về lẻ bóng hay đã kẻ đón người đưa???: Buồn:


Đột nhiên thấy trong lòng nôn nao quá,1 ý nghĩ lóe lên:mai sang thăm bé vậy!


Chap5: Sức mạnh tình yêu và…nụ hôn đầu đời


Nói là làm,hôm sau em dậy sớm,tắm rửa sạch sẽ,lăn nách xịt nước
hoa,không quên tát con lật đật 1 cái xoay mòng mòng rồi dắt xe ra đường!


Trước hết phải chạy sang nhà con bé Linh,nhờ nó dẫn đi chứ em đã bao giờ
bén mảng đến nhà bí ngô đâu mà biết.


Trong lúc chờ con bé thay đồ,em tranh thủ chém gió cùng ông già
nó:chuyện Afganistan,chuyện Nato,bla..bla…Chém bã cả họng,khô cả cổ mới
thấy em Linh xuống-hôm nay nhìn em lạ lắm:áo cánh dơi,quần jeans bó
sát,giày búp bê-em đơ 3p!Mọi ngày quen nhìn nó trong áo dài,tóc xõa
chẳng có gì đặc biệt,thế mà hôm nay nhìn em cứ như 1 bông hoa mời
gọi…nếu mà không bồ kết em Nghi,chắc em cưa em này ngay và luôn!


Em hoàn hồn sau cái nhéo đau như thiến và tiếng gọi thân thương của đối
tác trong hợp đồng chém gió còn dang dở:Thôi nhé,2 cháu đi sớm còn
về,chiều là phải học bài đấy,thi cử đến nơi rồi!


Em nghĩ thầm:bác cứ lo xa,cháu mà không hốt thì sớm muộn cũng có đứa nó
hốt hộ bác.Bác có dặn dò thì cũng thế thôi.


Nghĩ là thế nhưng miệng lại tuôn 1 câu nghe ngoan như 1 con cừu trong
truyện con cừu và cái áo của Lep Tôn Sờ Tôi(hình như không
phải):Vâng,cháu với Linh đi thăm bạn ốm tý rồi về ngay ạ.


Vội vã dắt xe ra cổng sau khi chào tạm biệt đối tác cùng phu nhân,em
lướt luôn theo chỉ dẫn của Linh.


Sau một hồi lòng vòng trái phải,qua cầu lên dốc em mới tới được nhà của
bí ngô-1 căn nhà nhỏ xinh ẩn hiện sau hàng rào dâm bụt và 1 cái cổng
bằng lưới B40!


Nhà người đẹp bao giờ cũng khó tìm,cái này phải được xem là 1 định
đề..bởi có khó tìm thì người đẹp mới mong còn sống sót giữa 1 bầy hổ báo
đang đói mồi.(bác nào thấy đúng thì vote cho em 1 vé để em nhận giải
NoBel tình yêu năm nay nhé)


Bí ngô ra mở cổng đồng thời ngăn cản 3 con chó đang hầm hè nhìn bọn
em(chủ yếu là nhìn em ợ,thêm nữa,nhà người đẹp rất hay có chó-bác nào mà
đi tán gái đẹp thì chuẩn bị tâm lý đối mặt,sau đó là ra tiệm thuốc mua
ít bả).


Nhờ sự dẫn dắt của bí ngô,bọn em an toàn tại vị tại phòng khách nhà
nàng.2 con bé ngồi chém với nhau,em ngồi nhìn,lâu lâu thêm vào mấy câu
phụ họa cho đỡ nhạt.


Sau 1 hồi lâu,nghe chừng các chủ đề đã được băm gần hết,bí ngô quay sang
hỏi em:


N ghé có gì ko?


E lúng túng,chưa biết trả lời trả vốn ra làm sao,vò đầu bứt tai vô cùng
thảm hại thì may quá,Linh lên tiếng:ổng qua tính nhờ bà kèm anh văn vs
vẽ kỹ thuật!


Em liếc nó,ánh mắt hiền như 1 con mèo ngoan ngoãn khi chủ vuốt ve.


Bí ngô cười:Nghi có biết gì đâu mà kèm?Trong lớp còn nhiều người học 2
môn đó tốt hơn Nghi,sao Nguyên không nhờ?


Linh nhanh miệng:nhà ổng bên kia suối,nên nhà bà là gần nhất,thôi giúp
người ta đi.Ổng coi vậy chứ galang lắm…há nguyên há


Một lần nữa ánh mắt mèo ngoan ngoãn xuất hiện kèm theo là 1 nụ cười như
mếu của em:À..ừ…,Nghi ráng giúp Nguyên,sắp thi rồi nên hơi lo!


Bí ngô lại cười:thôi được,nhưng mà qua sớm tý nghen,trễ ba Nghi la!


E mừng như người chết vớ được cọc:ừ,vậy cảm ơn Nghi trước,có gì chiều
mai Nguyên sang!


Bọn em ngồi 1 lát nữa thì về,bí ngô lại đưa ra tận cổng vì bầy cờ hó nhà
nàng rất dữ.Em nổ máy xe,chào bí ngô lần cuối,không quên vất cho mấy con
cờ hó ánh mắt dịu dàng cùn thông điệp:”đợi đấy,rồi sẽ có ngày bọn mày
vẫy đuôi xung quanh tao và thầm gọi cậu chủ”


to be continued


Trên đường về.em bắt đầu tra khảo nhỏ Linh: sao Linh lại làm vậy?


L:làm vậy là làm gì
 

admin

Administrator
Staff member
#4
?


E:thì là hồi nãy sao lại nghĩ ra cái trò học kèm gì đó?


L:à,thì để khi nào buồn miệng,canh đúng ngày ông đi học chạy sang đó bắt
dẫn đi ăn chứ sao?


E:hơ…à ừ,dù sao cũng cảm ơn Linh


Con bé im lặng không nói gì,mặc dù là 1 tên siêu ngố,nhưng e cũng cảm
thấy Linh có cái gì đó không bình thường!Em đưa Linh đi uống trà sữa,mua
vài cây bò viên,ngồi nghe vài bản nhạc,chém gió nhăng cuội rồi đưa Linh về.


Đêm hôm đó,em mò vào yahoo,nhìn thấy ymhuonglinhxxx.Buzz luôn:Có đó ko Linh?


L:đây,chuyện gì?


E:L có thật là ko sao ko?


L:thật,chứ ông nghĩ t làm sao?


E:à…mà thôi,Ng đi ngủ đây.Mai gặp nhé


L:ừ,ngủ đi


E invite rồi im ắng chờ đợi,quả nhiên 1 lúc sau có mes của L:


ông nghĩ L thích ông?


Mà chắc có đó,thôi kệ đi.


Hehe,giỡn tý thôi,L có btrai rồi.Thôi đi ngủ,coi như L chưa nói gì nha.


E cũng out Ym rồi nằm vắt chân à nhầm vắt tay lên trán mà suy
nghĩ:chuyện của L,chuyện của bí ngô….rồi ngủ lúc nào không biết.


Sáng hôm sau đến lớp,bí ngô nhìn em cười thật duyên.5 tiết học trôi qua
nhanh chóng( có lẽ nhờ liều thuốc kích thích khi sáng),về nhà,ăn cơm rồi
tranh thủ kéo 1 giấc.


14h30,bật dậy nhanh như sóc sau khi chuông báo thức gọi đến lần thứ..3.


Tắm,chọn 1 bộ đồ vừa phải,nhét sách vở vào cặp rồi lao ra đường!Tạt qua
chợ,mua ít mận,vài quả quýt (mang sang để bổ sung vitamin cho việc học
hành chứ),15h30 có mặt tại cổng nhà bí ngô.


E gọi to:Nghi ơi???(ở quê không có chuông cửa nhé,đến nhà muốn gặp ai
thì gọi to hoặc ko thì cờ hó nhà người ta sủa ầm lên->khỏi gọiGach


Bí ngô(Bng):đợi xí,Nghi ra liền


Bé ra mở cửa,ngạc nhiên khi thấy e đi 1 mình,lại càng ngạc nhiên hơn nữa
khi thấy trên tay e là 1 bịch trái cây:Mua chi zạ?Mai mốt hok bày vẽ nữa
nghen!


E gật rồi đi vào,buổi “học kèm”diễn ra ngay sau đó.Đại loại là cách chia
động từ,cách trả lời câu hỏi cuối bài read như nào cho đúng……Mọi chuyện
cứ thế tiếp diễn cho đến ngày thứ 7 sau đó 2 tuần,hôm đó học vẽ(vì t2
kiểm tra 1 tiết môn này),đang hí hoáy với cái bản vẽ chết dẫm thì bí ngô
nhìn sang:


Ng nè,chỗ đó vẽ nét đứt!


E:đâu,chỗ nào Nghi?


Bng:đây nè!Nói rồi cầm lấy tay em vẽ luôn vào “chỗ nét đứt”.Không quên
dặn dò:


Mai mốt những chỗ khuất nhớ dùng nét đứt,nghen!


E ngượng đỏ hết mặt mũi(hix,ngày xưa nhát lắm ạ),Bng chợt nhận ra điều
gì,khuôn mặt bất giác ửng hồng.Hai đứa im lặng tầm 5p,e đưa ra 1 đề nghị
vô cùng táo bạo mà xưa nay chưa từng có:


Nghi nè,mai nghĩ Nguyên mời Nghi đi chơi 1 bữa được hok?


Bng:Thôi,Ngh ngại lắm,với lại sắp thi Ngh còn phải học bài!


E:Thì cũng phải xả hơi tý chứ!Zậy đi nghen,sáng mai 8h Nguyên sang!


Nói rồi gom sách vở đi về (về để em nó không kịp từ chối ý mà),ra cổng
chào Bng 1 cái rồi nổ máy!


Bng gọi với theo:mai đi buổi sáng thôi nghen,chiều Nghi còn học bài nữa!


E:Oke Nghi!


Chạy về nhà mà trong lòng vui khó tả,cuộc hẹn đầu tiên của thằng ngố đây
sao???


Sáng hôm sau,dậy sớm,tắm,tút lại toàn bộ dung nhan,phóng luôn sang nhà
bí ngô!


Bé ra mở cửa:Zô nhà chờ Nghi tý,Nghi thay đồ đã!


Sáng nay có bố nàng ở nhà(mọi hôm chỉ có mẹ thôi ợ),ngồi xuống ghế,trả
lời các câu hỏi của nhạc phụ nhạc mẫu 1 cách vô cùng từ tốn và đáng yêu


Bng từ trong phòng đi ra…wow….!Lại có 1 thằng ngây người ra nhìn,nhưng
lần này ko cần nhờ đến xúc tác, e hoàn hồn vừa kịp lúc!


Xin phép song thân nhà nàng,dắt xe ra(bầy cờ hó nhà nàng quen hơi em rồi
ợ)đưa nàng đi ăn,ghé chợ mua 1 ít trái cây,nước uống rồi phóng thẵng vào
đập!


Đập nguyên là 1 hồ chứa nước nhân tạo được xây dựng từ hồi Mỹ với mục
đích gì thì em chịu.


Ba bên đều là đồi đất với những thảm cỏ xanh tự nhiên xen kẽ giữa 1 rừng
bạch đàn vs xà cừ 4-5 năm tuổi!


Cảnh đẹp như thế nên rất nhiều cặp đưa nhau vào đây trước là để thư thái
tâm hồn,sau là….(tự hiểu nhé,em sợ đảo)


Sau một hồi vất vả,cuối cùng em cũng leo lên được cái thảm cỏ lưng chừng
đồi.Đây là 1 vị trí vô cùng lý tưởng,được em xác định sẵn từ mấy lần
nhậu nhẹt với mấy ông trời con đã nhắc đến ở những phần trước ,ở đây
tương đối vắng người nhưng lại không gây cảm giác sợ sệt(VOzer nào là
girl thì hiểu rõ cái cảm giác này như nào nhé)


Bày biện mọi thứ xong,bọn e ăn uống và chém gió.Câu chuyện xoay quanh
các chủ đề như:ông thầy A dạo này yêu cô B,bà cô D sắp đi học thạc
sĩ..bla bla…


Sau khi đưa tiễn 1 phần lớn các thứ lên đường,bọn em ngồi nhìn hồ và…im
lặng!Cứ như thế rất lâu,em nghĩ bụng:chẳng lẽ cứ im lặng mãi sao??Ng
ơi,nghĩ đi nào,tìm ra cái gì mà nói đi Ng….!


Sau 1 lúc vật lộn với ý nghĩ,e buột miệng:


Ngh nè,đây là lần đầu tiên Ng đi chơi với con gái á,lại đi 1 mình.


Bng:Hi,Ngh cũng vậy.Mà chỗ này đẹp thiệt,có máy chụp hình thì hay quá hén.


E:Ừ,Ng cố tình đưa Ngh ra đây để nói với Ngh 1 chuyện!


Gương mặt Bng ửng hồng lên:Nói gì hả Ng?Có gì mà phải mang lên tận đây zạ?


E xích lại gần bí ngô,nắm lấy bàn tay bé:Ngh à,Ngh có biết tc cũa Ng
dành cho Ngh bấy lâu nay ko?


Bng:Ngh…Ngh…!(mặt bé hồng hết lên,dễ thương lắm ợ!Nói như bác Fang:”chỉ
muốn cắn cho phát”)


E tới luôn:Nghi à…Nguyên…Y Nghi lắm,yêu từ cái nhìn đầu tiên năm ngoái kia!


Bng run rẩy:Nghi biết,Nghi
 

admin

Administrator
Staff member
#5
cũng để ý tới Nguyên,nhưng ngại-với lại là
con gái nữa!


E tung chiêu K.O:Nghi làm ng.y Nguyên nha!Nguyên hứa sẽ y thương Nghi,sẽ
là người lau nước mắt cho Nghi mỗi khi Nghi khóc….!Nghi chịu hok?


Bng lí nhí:Làm như ngta mít ướt lắm ko bằng!


E ko nói gì thêm,kéo Bng vào lòng ôm thật chặt!Bé kêu khẽ:Nguyên làm
Nghi khó thở quá à!


E nới lỏng vòng tay,cúi đầu xuống và…tìm lấy môi Bng!Từng chút,từng chút
1,chậm rãi nhưng chắc chắn…sau 30s môi em đã gần với…má Bng!thơm nhẹ lên
má,rồi dần dần tìm đến môi….từng hơi thở nóng hổi của Bng phả vào mặt
làm e rùng mình….!Bng hơi đẩy e ra,nhưng trước sức hút mãnh liệt của đôi
môi,bé ôm chặt lấy em và….!


Tới đây thì các ý tưởng đen tối bắt đầu trỗi dậy trong các Vozer,nhưng
em nói luôn rằng mà thì là:chưa có vụ học mấy môn Xã Hội ở đây nhé!Các
thím lưu ý giúp em cái ợ!


Bé ngồi trong lòng em,nhìn xuống hồ,gió thổi nhẹ vừa đủ để tóc Bng bay
bay….!


Chap6: Tạm xa nhau!


Kể từ ngày hôm đó,bọn em thân mật hơn, cứ mỗi giờ ra chơi là em lại lên
chỗ bé...nhờ chỉ bài!Nhưng thật ra là kiếm cớ gần em nó 1 chút(không yêu
thì chê ỏng chê eo,yêu rồi thì quen mùi quen tiếng,xa nhau 1 phút mà cứ
ngỡ là 60s…lúc đấy bọn em là thế ạ!)


Học kỳ 2 trôi qua nhanh chóng,bọn em lao đầu vào các lớp củng cố kiến
thức…ban đêm(ngày trước,trường em học 2 ca-chỉ có buổi tối mới có phòng
để các lớp củng cố kiến thức học!).


Chính nhờ lớp phụ đạo này mà tình cảm bọn em ngày càng khăng khít,vì đây
là cái cớ để em đưa Bng rong ruổi khắp các chốn mà lúc đó được xem là
những vị trí vô cùng lãng mạn và lý tưởng cho các đôi trẻ tâm sự cùng nhau.


Mỗi chiều,đúng 5h em ghé nhà Bng đưa bé đi học-tối 10h lại trả bé về với
song thân-thể hiện với song thân nhà bé rằng thì là 1 đứa con ngoan,1
người chồng tốt cho Bng sau này…!


Hai cụ nào có biết,ngày nào em vs con gái ngọc của 2 cụ cũng dành cho
nhau 1h để…nắm tay,để kể những chuyện buồn,để nhõng nhẽo,để vòi vĩnh
và…để cho 2 con tim non dại tiến lại gần nhau hơn bao giờ hết!


Những ngày tháng hạnh phúc nhất của bọn em nhanh chóng qua đi,kỳ thi tốt
nghiệp đã gần kề…!


Buổi học cuối cùng,thay vì cùng lũ bạn đi chè chén,em đưa Ngh lên Đời
Nghiêng-quán quen của 2 đứa!Gọi 1 ly cacao nóng cho mình,kêu cho bé 1
kem sầu riêng…2 đứa lặng lẽ nhìn nhau….Chắc các bác cũng biết,trước khi
trải qua 1 chuyện gì đó trọng đại,mang tính chất quyết định đến tương
lai thì mỗi người đều cảm thấy hồi hộp,1 chút run sợ và…khá nhiều hi vọng….


Em lên tiếng phá vỡ không gian nhẹ nhàng trên nền nhạc “Love is all
around”(Bác nào hứng thú thì ra nghe thử nhé,em chưa post được link):


Mốt thi rồi,Nghi có sợ ko?


Bng:Hi,Nghi chỉ hơi run thôi.Nguyên thì sao?


E:Ng bình thường,năm nay tương đối nhẹ mà(năm đó thi
Sử-Anh-Sinh-Toán-Lý-Văn)


Bng:Ng thì ko lo rồi,Ngh ko tự tin lắm với môn Toán!


E: Ráng lên,đề ko quá khó đâu.Bám sát vào công thức là được.


Bng:Ng cứ làm như mình là người ra đề ko bằng!


E cười trừ,nắm lấy tay bé:ráng lên nè,Ng lúc nào cũng bên cạnh Ngh


Bng véo nhẹ vào tay e,thẹn thùng:Xí,đi thi mà bên cạnh ngta cho giám thị
bắt há!


E ngồi sát vào Bng,choàng tay ôm lấy eo bé,Bng gục đầu vào vai e.Cả 2
cùng im lặng,nhưng hai đứa đều hiểu mình đã trao cho nhau nhiều thứ lắm….!


Các bác ạ,tình yêu ngày xưa trong sáng lắm,nhất là tình yêu học trò-trao
cho nhau 1 nụ hôn đã là đắm đuối lắm rồi ợ,không như bây giờ tốc độ Liên
Xô hóa ngày càng chóng mặt khiến các cô các cậu sớm đánh mất chính
mình…!: Thanh:


Kỳ thi đã đến,bọn em vẫn thi cùng phòng,nhưng lần này thì tự lực cánh
sinh thôi…Mặc dù khá vất vả với môn Sử,nhưng chung quy lại em vẫn vượt
qua kỳ thi trong an toàn-không xảy ra sai sót nào đáng kể(chẳng bù với
mấy ông trời con kia,ko quay cóp được nên kêu như nhà sập)


Vì ở quê,nên sau kỳ thi tốt nghiệp,em buộc phải lên SG để học 1 lớp
luyện thi.Không riêng gì em,hầu như toàn bộ HS ở trường đều lũ lượt kéo
nhau lên SG,từ các ông trời con thi tốt nghiệp chưa rõ đậu hay rớt đến
các cô nàng tóc xanh đỏ tập đú với đời và….cả bí ngô của em….!


Trước hôm cả đám đi 1 ngày,trường tổ chức 1 buỗi tiệc chia tay nhỏ trước
là để chửi bới 1 lần cuối sau nữa là dặn dò các ông các bà trước ngày
khăn gói lên kinh kỳ đô hội…!


Chung quy lại vẫn là tạo cho bọn em 1 bữa nhậu,hát hò ra trò...có đứa
còn tắm bia cho thầy nữa cơ.Đập phá từ 11h-14h,có kẻ nằm lại sa
trường,có người trở về với 1 gương mặt ngu như…,còn 1 số ít là đủ tỉnh
táo-hầu hết là nữ-trong số ít ỏi đó có em.


Em đưa bí ngô lên đập,đến đúng nơi mà 2 đứa hay đến…!Em mở cốp,lấy ra 1
hộp nhỏ,nhét vào túi và ra ngồi cạnh Bng:Mai đi rồi,Nghi buồn ko?


Bng im lặng nhìn xa xăm 1 lúc lâu rồi thở dài:Ko biết mình có giữ được
nhau ko Nguyên?


E nắm lấy tay Bng:Sao lại ko?Chỉ cần tim mình có nhau là đủ,hiểu Ng nói
gì ko?


Bng rưng rưng:Sợ Ng lên đó,Ng quên Ngh mất!


E cười khổ:khờ quá hà,ngta đâu phải như Điệp đâu mà lo?Với lại lên đó Ng
ở gần chỗ Ngh mà,cuối tuần Ng chạy sang thăm,nghen!(Hồi đó em chưa biết
An Dương Vương-Bình Tân với Lê Văn Việt-Q.9 nó xa cỡ nào)


Bng:Thiệt nghen!?Ờ nè,lấy số di động Ngh lên đó cò
 

admin

Administrator
Staff member
#6
n liên lạc,chứ trên đó
hok ai chuyền giấy cho đâu ^^!


E lấy vội cây bút ngoáy vào tay,Bng ngạc nhiên:ủa,sao hok mua máy đi,mai
đi rồi mà?


E trả lời vội:tối về mama mới mua cho Ng ><!


Bng cười,vẫn nụ cười của hơn 1 năm về trước-nụ cười làm tim 1 tên ngố
loạn nhịp….!


E nắm lấy tay Bng:


Nhắm mắt lại đi,Ng có cái này cho Ngh nè!


Bng ngi ngờ:lại lừa kiss ngta phải hok?


E cười :không mà,nhắm mắt đi rồi biết!


Bng từ từ nhắm mắt,e lấy “cái nằm trong hộp nhỏ đang an tọa trong túi
em” đeo vào tay Bng


.E còn nhớ rất rõ là trên nhẫn có dòng chữ mà e yêu cầu khắc:”Two shall
be as one.always protects,always truths,always love!”(Bác nào muốn vừa
rẻ vừa ấn tượng thì cứ nhẫn inox mà táng, nhưng lưu ý là yêu cầu khắc
chữ cho độc và lạ nhé.Lúc mới nhận thì bình thường,nhưng khi về nhà,nằm
ôm con gấu bong và mân mê nó thì mới nhận ra sự khác biệt…)


E và Bng ngồi bên nhau rất lâu,hứa hẹn nhiều chuyện…2 đứa chỉ chịu về
khi mặt trời buông những ánh nắng yếu ớt cuối cùng lên mặt hồ….!


“Tạm xa nhau em nhé,chỉ cần con tim mình hướng về nhau thì dù có ở đâu
mình cũng ko cô đơn,vì e và a đều đang ở trong tim nhau mà,phai ko em ??”


Chap7: Nhớ….!Những ngày tháng chờ đợi như vô tận!


Đêm hôm đó,mặc dù được mẹ tậu cho 1 em dế mới cáu cạnh nhưng e cũng ko
mấy vui vẻ,ăn vội vài miếng cơm rồi lủi vào phòng!Cầm máy,nhắn cho Bng
vài dòng:Ngh ah…Ng muốn khóc quá,hic T.T!


Em xin được giải thích ngoài lề 1 chút:số Nghi lúc chiều về e đã cẩn
thận sao lưu làm 3 bản:1 để vào cuốn vở,1 vào notepad và 1 lưu vào Dt.


Đấy,với những đối tượng mà mình dành sự quan tâm đặc biệt thì các thông
tin nên được sao lưu thành nhiều bản,giấu kỹ phòng kẻ gian và back up
lại khi cần!


Tn rep đến rất nhanh:Ng sao vậy?Ngh đang ngồi 1 nhìn cái nhẫn nè(đấy,em
bảo mà)


E:Um,đẹp hem


Bng:hok,nhưng lạ!Mấy dòng chữ ý nghĩa wá à…!Iu lắm!


Câu chuyện cứ thế tiếp diễn đến…12h đêm,em quyết định đột phá bằng 1
đường chuyền,à nhầm 1 tin nhắn :”Ngh ah….,Ng rất mong muốn được nói cùng
Ngh rằng: A sẵn sàng đánh đổi tất cả để có Ngh,A giận rằng a ko gặp Ngh
sớm hơn-để a có thể chăm sóc cho Ngh nhiều hơn,y thương Ngh nhiều hơn
nữa….Ngh có hiểu cho tim A ko?”


Gửi tin đi mà lòng hồi hộp khó tả lắm,chờ…chờ…chờ…!20p sau,Bng rep:”E…E
hiểu mà!Mọi chuyện cứ để thời gian trả lời nha a,đừng hứa hẹn nhiều sau
này chỉ làm nước mắt rơi nhiều hơn thôi!”


Sau đó là nhiều mes mùi mẫn,tình củm!2h sáng 2 đứa đi ngủ mà miệng vẫn
nở 1 nụ cười mãn nguyện(Gần 70k tiền mes,quá hãi)


Sáng hôm sau,mẹ làm 1 con gà cúng gia tiên,cầu cho thằng con đi chuyến
này thuận lợi kiếm chút công danh với đời.


Ăn uống xong,mẹ đưa ra xe-nhìn lại toàn cảnh căn nhà lần cuối….thế là từ
mai ko còn ở nhà nữa,không còn những buổi trưa nằm chạc ba cây mận tay
cầm cuốn sách Sử ê a như “trẻ I Tờ” nữa rồi…..


Lên xe,nhìn lại mẹ 1 lần thật kỹ…dáng gầy gầy,gương mặt khắc khổ chịu
đựng bao năm của mẹ làm em rơm rớm nước mắt.Lòng tự bảo lòng”phen này
phải cố mà đậu,không thì có tội với mẹ.Thương mẹ lắm,mẹ ơi…”


Chiều hôm ấy,em lên đến bến xe miền đông.Sau một hồi hỏi đường lẩn
quẩn,em leo lên buýt 14 về An Dương Vương!


Lần đầu tiên trong cuộc đời đi xe buýt,vừa nghe radio vừa nhìn ra cửa sổ
xem phố phường (các bác có thể tưởng tượng em ngố đến mức nào rồi chứ
ạ),bất giác thấy vui vui lạ!


Cuối cùng cũng vào đến trung tâm,nhận lịch học rồi vác balo về ký
túc…xuống nhà ăn,nuốt cố chén cơm rồi về phòng,nhắn cho Bng!


Ngày đầu làm quen với phương pháp sư phạm mới,e gần như choáng ngợp với
mọi thứ.Nhưng dần rồi cũng quen,em hòa nhập rất nhanh với mọi người….Xin
ko nói thêm về khoảng thời gian em luyện thi,chẳng có gì đặc biệt đâu
ạ.Đứa nào đứa nấy đều nai lưng ra mà học,cố nhồi nhét càng nhiều càng
tốt…tối về tắm rửa cơm nước,luyện đề…!


Đêm về,em sống cùng điện thoại,bao nhiêu nhớ nhung được chuyển thành
những mes mùi mẫn và chan chứa yêu thương cho Bng!


Chỉ tiếc 1 điều:em ko thể thực hiện lời hứa “cuối tuần sẽ xuống thăm Ngh
1 lần” vì quá xa,lại ko rành đường!Thế nhưng,có 1 lần em đã chạy mò mẫm
gần 2h đồng hồ để gặp cho được bé vì 1 thứ…nhưng đó là chuyện của những
chap sau…!


Hơn 2 tháng trời gặm nhấm nỗi nhớ,đếm những ngày tháng xa Bng…em trở
thành 1 con người sống nội tâm,cặm cụi…!


Em yêu nhạc ngoại tự lúc nào không hay biết,hầu như đêm nào em cũng nghe
“My Love”


Đến nỗi em thuộc làu lời,mỗi đêm lại lẩm nhẩm theo từng câu từng chữ:


” So i say a little prayer,


and hope my dreams will take me there,


where the skies are blue to see you once again,


My love” : "> : ">



Chap8: Đậu Đại Học.Niềm vui nhân đôi


Em bước vào kỳ thi đại học với 1 quyết tâm cao độ vì muốn thoát khỏi quê
nghèo,vì muốn đỡ đần cho mẹ.


Năm đó,em thi Đại Học Công Nghiệp-khác với các bạn trẻ khác được cha mẹ
đưa đi thi,lo lắng chăm sóc tận răng-em đi thi 1 mình…!Xin được nói
ngoài lề 1 chút về kỳ thi đại học năm đó,chắc mọi người cũng biết DHCN
là 1 trường lớn nhất nhì Gò Vấp…mặc dù đã ở Sài Gòn nhưng em chưa 1 lần
đặt chân đến trường….vì 1 vài lý do chẳng đâu vào đâu!


Ngày đi làm thủ tục,em mò mẫm mãi ở cơ
 

admin

Administrator
Staff member
#7
sở chính vì không cách nào tìm ra
cái địa chỉ trong giấy báo:Trường THPT Trần Hưng Đạo…Lê Đức Thọ.


Ngày đó,em chưa bao giờ nghe đến khái niệm”Tiếp Sức Mùa Thi”,trong suy
nghĩ của em đó là 1 vài sinh viên rảnh rỗi ko có việc làm nên ngồi đồng
cho hết ngày,thậm chí e còn có suy nghĩ nên hạn chế tiếp xúc tránh những
chuyện không hay…!


Đang lơ ngơ láo ngáo trước cổng thì 1 anh tiếp sức (TS) bước lại gần:


Bạn thi trường nào?Sao bạn ko vào làm thủ tục đi?


E gãi đầu:E thi trường này,nhưng mà e ko biết điểm thi của e nó ở chỗ nào!


TS:đâu bạn cho mình xem giấy báo!


E vội đưa ngay tờ giấy báo,những suy nghĩ tiêu cực khi nãy biến mất
nhanh chóng.


Thế đấy các bác ạ,con người ta khi đang chơi vơi giữa dòng thì họ sẽ bám
vào bất kì cái cọc nào xuất hiện-cho dù đó là cái cọc mục…!


Lướt qua tờ giấy báo,a cười rất hiền:Đợi mình tý,mình lấy xe đưa bạn đi!


15p sau,em có mặt tại điểm thi.Móc bóp,rút 20k đưa anh,nhưng anh từ
chối:Cất đi bạn,ráng làm bài cho tốt.Sau này đậu,lên khoa quản trị kiếm
mình.Thôi đi vô đi,mình về cơ sở trực chiến!


Lúc đó,em chỉ biết cảm ơn a rồi nhanh chóng lên phòng làm thủ tục!10h
sáng,rời điểm thi ra ngã tư Lê Đức Thọ-Nguyễn Oanh ăn ngấu ngiến tô hủ
tíu vì đói quá!Vừa ăn vừa ngía xem có cái bus nào chạy ngang ko,và
kia….bus 32 Ngã Tư Ga-BX Miền Tây.Em mừng húm,thiếu điều nghẹn…thầm
nghĩ:tuyệt,thế là kỳ này coi như xong!


Ăn xong,ra trạm đón xe,chọn 1 chỗ đẹp,trả tiền vé,ngồi nhìn đường
và…nghĩ vẩn vơ!Có 1 hiện tượng lạ đang xảy ra trên chuyến xe mà em ko hề
hay biết:khách vắng teo!Ngồi chán chê thì thấy mình được trả tại bến Ngã
Tư Ga,phẹ….cái tật xớn xác mà còn tự cao…hic!


Đành bấm bụng ngồi thêm 1 lượt nữa,trong cái rủi có cái may các bác ợ,em
móc điện thoại ra canh giờ!


1 tiếng 20p sau,e xuống trạm Mũi Tàu-Phú Lâm!Chậc…thế là mai đi từ
5h,phòng kẹt xe nữa!


Tối hôm đó sau khi chuẩn bị đồ nghề,gọi cho mẹ thông báo tình hình:


Mẹ à,mọi chuyện ổn cả,con vẫn ở trung tâm,mẹ yên tâm nhé!


Mẹ dặn dò vài câu rồi tắt máy!Nhắn 1 tin cho Bng:”Thi tốt nha,y nhìu!”


Em vượt qua kì thi 1 cách êm thắm,mặc dù khá mệt mỏi do dậy sớm cà ngồi
xe quá lâu,cộng thêm tâm lý căng thẳng nên nhìn e như kẻ mất hồn!E thèm
về nhà,thèm được ăn cơm mẹ nấu,và…nhớ bí ngô hơn bao giờ hết….thu dọn
hành lý rồi về nhà!


Chiều hôm đó,nhận tin của Bng:”A ơi!E về tới rồi,tối nay lên với e nha!”


E rep tin trong trạng thái nữa tỉnh nửa mê:”Ừ,tối A lên”


Lên thăm bé,bố mẹ bé cũng hỏi han vài chuyện xoay quanh thi cử,bài
vở….Tối hôm đó,bọn em không đi đâu cả,ngồi xích đu nhà bé,2 đứa tựa đầu
vào nhau…kể cho nhau nghe những ngày tháng vừa trải qua.


Cứ như thế gần 1 tháng chờ kết quả thi,mỗi chiều e đều đến nhà Bng,có
hôm thì đưa e đi chơi,có hôm ở nhà cùng bé đến tận khuya!


Trong mắt bố mẹ của gấu(bắt đầu từ bây giờ,em sẽ thay đổi cách xưng hô
từ “bé” sang “gấu” nhé,các bác lưu ý) em là 1 thằng con trai chững
chạc,có chí hướng,hiếu thảo,ect….!


Không lâu sau đó,giấy báo đậu DH gửi về nhà…em đậu tài chính ngân hàng
với số điểm suýt soát (18.5)mừng lắm mọi người ạ….!Mẹ vui đến phát
khóc,ko vui làm sao được-cuối cùng thì đứa con trai ko cha,từng 1 thời
lầm lỗi cũng bước vào cổng đại học,xen lẫn niềm vui ấy là nỗi lo mới:nỗi
lo cơm áo,gạo tiền cho em lên đường nhập học…!


Gấu cũng đậu Cao Đẳng Tài Chính Hải Quan(trượt DH vì thiếu 1.5 điểm),như
thế cũng vui rồi…!


Thật ra gấu em học bình thường thôi các bác ợ,chỉ thật sự nổi trội mỗi
môn ngoại ngữ..còn lại thì trung bình khá…(Hình như gái đẹp thì ko được
thông minh cho lắm...)


Bọn em quấn lấy nhau,gia đình 2 bên cũng đã đồng ý cho đôi trẻ chính
thức tìm hiểu!Nếu mọi người là em lúc đó,tin chắc rằng cũng phải thốt
lên:ôi ta hạnh phúc quá….,và…niềm vui ấy,những giây phút ấy em gọi
là”niềm vui nhân đôi”


Chap9: Xa nhà…!


Em và Bng lên SG ko lâu sau đó,thu xếp chỗ ở cho gấu xong em về lại Gò Vấp.


Những ngày đầu nhập học,em ở ké nhà thằng bạn cũ năm 11 thứ nhất để tiện
đi học thể dục+giáo dục quốc phòng…phòng thì bé tý nhưng nhét đến 5
tên,nóng nực &chật chội không thể tả!


3 tuần sau,em chuyển xuống Dương Quảng Hàm cùng với 1 nhóm bạn mới
quen!Đó là 1 khu nhà trọ 3 tầng nằm cuối 1 con hẻm,nhìn bề ngoài rất
hoành tráng,trên sân thượng là 1 quán café tương đối lớn(cái khu nhà trọ
này gần trung tâm thể hình bến cát,nếu thím nào ở khu này chắc biết-trời
mưa thì ngập,trời nắng thì bụi,dân cư phức tạp…..!


Chủ cũ,đúng hơn là người thuê trước đó chưa kịp dọn đi nên xin bọn em
cho nán lại ít hôm…


Bản chất thật thà,lại thương anh ta ko có chỗ ở nên bọn em ko ngần ngại
gật đầu,có đâu ngờ đó là sai lầm lớn của 4 tên ngố nhà quê!


Tối hôm đó,bọn em cũng làm ít mồi-gọi là mồi cho nó oai,chứ thật ra toàn
đậu phộng,1 dĩa gỏi vịt và 2 lít chuối hột.Mấy anh em ngồi chén tạc chén
thù,tâm sự chém gió ầm ĩ…cũng vui^^!


Khi những ly rượu cuối được rót ra,khi các chàng trai hừng hực máu lửa
bắt đầu nói nhảm…thì…ông anh hà bá “ở ráng” bắt đầu rưng rưng nước mắt:


Anh thấy mấy em vui thế này mà tiếc quá,phải chi gặp bọn em sớm thì
hay,hồi trước ở với mấy đứa kia nó phá
 

admin

Administrator
Staff member
#8
quá nên a đuổi hết.Giờ lỡ đặt cọc
phòng khác trên kia rồi,ko ở được vs mấy đứa,tiếc quá!


Mấy thằng nhao nhao:thì lên nói người ta 1 câu anh,tụi em cũng thích
anh,ở đây zui mà!


Vẫn giữ gương mặt buồn rười rười,hắn thở dài:em ơi,tiền cọc 500k,giờ ko
dọn lên là mất luôn!Hơn nữa tháng này a chưa có lương,nếu mất số đó thì
mệt lắm!


Thằng Quý “chó” to mồm:mọe,có 500k,xá gì!A ở đây,tụi này góp tiền phòng
tháng này cho!(phòng em có 2 Quý,! Quý Bình thuận cả bọn gọi là Quý
“chó”,Quý Hải Dương gọi là Quý “đĩ”.Tên nó hơi tục 1 tý,mong mod đừng
ban em)


Cả bọn hưởng ứng luôn:Tới luôn a,sợ gì!


Hôm sau,cả đám gom tiền.Mỗi thằng nôn ra 450k cả tiền điện nước,trong đó
có 100k cho ông “ở ráng”.


Lại 1 lần nữa thật thà,chân chất đưa toàn bộ tiền cho hắn:Anh ở đây lâu
rồi,có gì anh cầm tiền ra đóng luôn nha!


Hắn lắc đầu quầy quậy:ko,bọn em mang ra đi,còn ở lâu dài,phải làm cho
quen chứ!


Sau 1 hồi đùn đẩy ỉ ôi,hắn cũng cầm.Nhưng chưa đóng vội vì:”2 ngày nữa
mới đúng hạn,nộp sớm tháng sau lỡ kẹt khất khó…cuộc sống sv nhiều khi ko
biết trước được,mấy đứa còn phải học hỏi nhiều”.


Khốn thật,lúc đó cả bọn còn gật đầu tán đồng,mà em đoán chắc là thằng
nào cũng thầm nghĩ ông này biết tính toán,kinh nghiệm lắm….!


Hôm sau,bọn em đi học hết(học kỳ I nhà trường cho học kiểu niên chế,nên
cả bọn học chung).Trưa về,phòng khóa,cả bọn đi ăn rồi về nằm!Cũng thắc
mắc sao ông kia chẳng thấy đâu,nhưng lại nghĩ:chắc ổng đi chơi đâu đó,lo
làm gì!


Sáng ngày tiếp theo,trước khi đi học Thuần ngố gọi cho hắn:Anh à,hôm nay
hạn nộp tiền nhà,a thu xếp về nộp nhé!


Hắn trả lời ngọt:ừ,tý anh về ngay,mấy đứa cứ đi học đi!


Tầm 10h,Thuần ngố nhận tin:Anh nộp rồi đó,giờ anh có việc đi công tác
gấp,mấy đứa ở nhà cửa nẻo cận thận nha.A đi ít ngày rồi về Ae nhậu!


Sao trùng hợp thế nhỉ?Đáng ra lúc này bọn em phải về ngay,nhưng cũng cái
bản tính thật thà,cả bọn chẳng nghĩ nhiều,học tiếp!


Tiếp


Trưa hôm đó,sau khi nhai hết 6 tiết,cả bọn chui luôn vào quán cơm để dập
làn sóng biểu tình trong dạ dày.


Về phòng, há hốc mồm khi thấy đồ đạc bị lục tung,toàn bộ đồ đạc của lão
kia ko cánh mà bay….May mà lúc đó mới lên học,chưa đứa nào có máy tính
hay những vật dụng có giá trị khác…chứ ko thì….!


Quan trọng hơn cả là phiếu báo tiền nhà tháng này nằm chỏng queo trên
kệ,cả bọn nhìn nhau ko nói câu nào…Thôi,thế là ăn thịt lừa cả đám
rồi…tìm đủ mọi cách để liên lạc,truy lùng tên kia nhưng….bóng chim tăm
cá,biết tìm đâu!


Chiều hôm đó,toàn bộ tài sản được huy động!Trong 4 đứa thì Quý chó là
khá nhất,nó móc bóp đếm 10 tờ 100k rồi nói:


Đó,tại tao đầu têu mà tụi mình mắc lừa,còn 1tr5 đưa 1 tr đó!


Thuần ngố rút bóp 700k:tháng này còn nhiêu đây,thôi kệ,tới đâu hay tới đó.


Em cũng ngửa bóp:còn 600!(lúc mới lên em đã nôn hơn 1tr lo chỗ ở cho
gấu,nhà cũng chẳng khá giả gì cho lắm)


Quý đĩ mặt buồn so:tao còn 300 thôi,ít nữa mới có viện trợ!


Vậy là gom được 2tr6,tiền nhà hơn 1tr5(lâu quá ko nhớ được),dư 1tr!Lại
ngồi chia ra,sau 1 hồi tranh cãi bọn em thống nhất mỗi đứa cầm 200k,dư
200k nhậu xả xui!


Mọi chuyện rồi cũng trôi qua,bọn em lại cắm cúi vào học(SV năm nhất
mà,siêng thôi rồi).


Chuyện của em và gấu cũng ko có biến động gì lớn,lâu lâu cũng giận
hờn,cũng khóc…nhưng rồi cũng qua!Năm thứ nhất trôi đi nhanh chóng,nghỉ
hè bọn em tìm 1 nhà nguyên căn tại Huỳnh Khương An,mát mẻ hơn,gần
chợ-gần trường và gần nhiều…rất nhiều con gái!


Đường HKA ngắn thôi,là 1 khu rất nhiều nhà trọ mà chủ yếu là cho con gái
thuê,cái nhà mà bọn em thuê trước đây cũng là con gái thuê nhưng mấy
“chị” ra trường,bà chủ thấy bọn em thư sinh lại hiền nên “phá lệ cho
thuê,cơ mà phá là tống cổ ngay và luôn”(nguyên văn bài giảng ngày mới
nhận nhà).


Nhà mới rất thoải mái mọi người ạ,điện nước tính giá chuẩn,có sẵn đường
truyền ADSL,có sân thượng để phơi đồ+hóng mát…giá cả cũng tương đối
:2tr/tháng.Để giảm bớt chi phí,bọn em kết nạp 3 thành viên mới:Trang
“năm tấn”.Lợi “Bản Đôn” và Quốc”đen”.


Hè rồi cũng trôi qua,năm học mới lại bắt đầu!


Gấu của em dạo ấy bị nhiều tên đeo bám lắm,theo như tin tình báo thì tối
nào cũng có vài tên giả vờ sang mượn vở để kiếm cớ gù…Gấu em thì
hiền,lại ít khi làm phật lòng ai nên bọn kia càng được thể!Em lên với
gấu nhiều hơn,đưa gấu đi nhiều nơi,đồng thời cố tình cho mấy cái đuôi
kia biết rằng thì là cây hoa mà bọn nó đang tăm tia đã có chủ. Chap 10:
Hái hoa!!!


Bọn em lại quấn lấy nhau,ko có khu vui chơi nào mà bọn em bỏ sót…chơi
mãi cũng chán,lại bày ra nhậu nhẹt hát hò với đám bạn gấu.Đây là khoảng
thời gian hạnh phúc của 2 đứa,ngặt 1 nỗi là tình phí lên cao khủng khiếp


14/2 năm đó được xem là cái mốc rất quan trọng,đánh dấu mức độ tình cảm
của 2 đứa sang trang mới!


Sáng sớm,em chạy lên gấu!2 đứa đi ăn,lên 3/2 xem phim-em không nhớ bộ
phim tên gì,chỉ nhớ đó là 1 bộ phim hài!


Rồi lên công viên,mua kem ốc ngồi nhấm nháp và hồi tưởng về những ngày 2
đứa đưa nhau lên đập,cũng ngồi trên thảm cỏ,gió cũng thổi nhẹ, mặt hồ
xanh gợn sóng….xa xa là 1 vài đôi đang tựa vào nhau…!


Ngồi đến hơn 6 giờ,chạy về CMT8 vì có hẹn với thằng bạn(hiện
 

admin

Administrator
Staff member
#9
tại nó là
giám đốc 1 công ty cổ phần,chuyên thời trang & mascot,vụ thằng ku nào đó
mặc bộ gấu Pooh đứng chờ người yêu mà báo chí đưa lên gần đây là sản
phẩm của nó đấy)


Đi ăn,làm vài ly với nó!2 cô nàng chẳng biết tự lúc nào đã xáp vào nhau
chém gió,chê bai 2 thằng em…


Nhắm chừng đã hơi tê,bọn em-2 xe,4 người-lang thang các cung đường
:Nguyễn Huệ,vòng qua cầu Kênh Tẻ và qua thẳng PMH.Dạo cầu Ánh Sao,ngắm
phố đêm&cuộc sống của giới thượng lưu chán chê,chụp vài tấm ảnh rồi chia
tay nhau về!


Đưa gấu về,trời se lạnh-cái lạnh về đêm chứ ko buốt như cái lạnh mùa
đông-gấu ôm em,vừa đủ chặt để cả 2 cùng cảm nhận được hơi ấm và…những
thứ khác nữa!


Về đến phòng gấu tầm 11h,phòng đóng cửa,2 đứa bạn gấu thì đi chơi với bồ
xuyên đêm.Em chào gấu rồi đề máy đi về,không quên dặn dò:


Em đóng cửa kỹ rồi ngủ nhé,anh về kẻo lát bọn nó đi ngủ hết ko ai mở cửa!


Mặt gấu buồn soạ,anh về cẩn thận,về tới nhắn tin em nha!


Lưu ý với mấy thím là lúc này em chưa tặng hoa,lại càng ko có socola hay
gấu bong gì nhé!Tại sao ư?Sẽ biết ngay sau đây,chờ nhé……..!


Tiếp


Các thím thừa biết là 1 thằng cho dù có ngố đến mấy,thì cũng chẳng dại
gì bỏ qua 1 cơ hội tốt đến như thế để…được gần gấu hơn nữa đúng không ạ?!?!


Chào gấu xong,phi xe ra Lê Văn Việt đảo vài vòng,tấp vào 1 cửa hàng gấu
bong,chọn 1 con Chó lông xù,rất xinh,tai dài miệng ngậm trái tim!Nhờ cô
bán hàng gói nhanh,rồi chạy tiếp lên Sư Phạm Kỹ Thuật!Đã khá trễ nên hầu
hết các bạn sinh viên đã bắt đầu dọn hàng,chọn 11 bông đẹp nhất(lúc đó
em thấy đẹp)yêu cầu cắm thật đẹp…mất nửa tiếng tính từ lúc rời nhà
gấu!Tạt qua ABC,mua 1 hộp chocolate rồi phi về nhà …gấu!


Các thím thử tưởng tượng,1 tay ôm bó hoa,1 tay chạy xe,hộp quà đựng gấu
bông nằm ở võng xe to vật!Chạy 1 đoạn ko xa lắm từ ngã tư thủ đức về Tr
Hoài Đức nhưng ko ít người nhìn ngó,mặc kệ ko quan tâm lắm,chỉ lo gấu
đóng cửa rồi thì mệt!


Đứng trước cửa phòng gấu,điện vẫn còn sáng,móc dt nhắn:Em ơi,anh về tới
rồi,giờ đứng trước..cửa phòng em nè!


Teng…teng,chuông tin nhắn gấu vang lên!Cửa mở gần như ngay lập tức,2 đứa
nhìn nhau…đơ 3p!


Gấu mặt đỏ au:Sao anh nói về luôn?Làm ngta hết hồn!


Em cười:thì tính chọc cho ai đó giận chút,ai dè…ái ui da,đau!


Véo 1 cái rõ đau,rồi nói:Giờ có zô nhà ko?12h kém rồi đó!


Nắm lấy bàn tay gấu:Em nè,vậy là 3 năm rồi pk?Mình cứ như thế này mãi em
nhé,yêu em lắm!


Gấu ko nói gì,chỉ gật đầu!Trao cho bé bó hoa,hộp quà rồi dắt xe vào nhà!


Gấu mở máy tính,mở list nhạc hòa tấu rồi giục em đi tắm!Đây là lần đầu
tiên em vào phòng tắm của con gái,ông bà nói cấm có sai:con gái luôn gọn
gàng ngăn nắp,không chỉ nơi ở mà cả cái phòng tắm!


Mọi thứ được sắp xếp gọn gàng,không như của bọn con trai mỗi thứ vất 1
nơi quần áo thì treo tung bành….hơn nữa phòng tắm nữ lại có 1 mùi hương
rất dễ chịu,khó tả!


Và…đó cũng là lần đầu em dùng sữa tắm nữ,khăn tắm nữ….hơi lạ nhưng cũng
khá dễ chịu!



Tắm xong,vừa cầm khăn lau đầu tóc vừa hỏi gấu:phòng tắm nữ hay quá hén??!


Gấu lườm 1 cái:hay gì,lại nhìn gì bậy bạ hả?!?


Cười nhăn nhở:có gì mà nhìn,tại thấy lạ thì nói lạ chứ sao!


Gấu rời khỏi bàn,ngồi ôm bó hoa mân mê,hình như đếm xem bao nhiêu
bông!Em lên Youtube,tìm 1 bộ phim Châu Tinh Trì-Full screen,lấy hộp
chocolate trên xe xuống ngồi cạnh gấu.


Chợt gấu hỏi:Anh!11 bông ý là sao anh?


Anh đâu biết,thích số 11 nên kêu ngta gói 11 bông á(em biết thừa là gấu
hiểu,chẳng qua kiếm chuyện nói cho bớt ngượng)


Nói lung tung 1 hồi,gấu ôm lấy hộp quà:Cái gì trong này zạ?


Quái vật á,mở ra nó cắn cho coi!


Gấu cười tươi:Có nguyên con ngồi đây nà,sợ gì!


Rồi từ từ bóc từng lớp giấy gói:


Oa!dễ thương wá à!-ôm chầm lấy em cười thích thú!


Em cười,bóc hộp Chocolate:lại đây!


Gấu ngồi sát qua,2 đứa bắt đầu nếm!Đắng,rồi ngọt xen lẫn cảm giác ướt át
trong miệng!Rồi lại nhìn nhau,và….từ từ 2 cái đầu chụm vào nhau,ở giữa
là hộp Choco ăn dở!2 đứa ăn chocolate kiểu úc như thế,chợt gấu đứng
dậy,tắt điện rồi leo lên nệm nằm!


Em cất hộp CC,leo lên nằm cạnh,2 đứa coi phim!


Không lâu sau,em đứng dậy shut down máy!lúc trở lại nệm thì có cái gối
ôm nằm giữa:Nè,tối hok được lăn qua cái gối này nha!Lăn qua ngta giận á!


Em cười:Ừ,để coi ai lăn!


Hai đứa nằm quay lưng vào nhau,văng vẳng xa xa là tiếng những chiếc xe
chạy muộn !


Nằm như thế khoảng hơn 30p,em cựa mình & cố tình chạm chân vào người
gấu!Gấu quay sang,bàn tay vuốt nhẹ lên tóc em-cái gối ôm vẫn nằm giữa!Em
đặt tay tên vai gấu,vuốt nhẹ xuống cổ tay-có cảm giác gấu đang sởn gai
ốc! (Em dùng lối tả thực,sẽ có những từ ngữ nhạy cảm nhưng ko quá
thô,mong mod châm chước)


2 đứa mân mê như thế khá lâu,cái gối ôm dần được kéo ra và an vị
dưới…cuối nệm!Hai cái đầu đã tiến sát vào nhau tự bao giờ,cả hai đều cảm
nhận được hơi thở nóng ấm và có phần run rẩy của đôi bên!Em hôn gấu,rồi
tiến dần lên tai…gấu rùng mình hơi đẩy nhẹ,em càng siết chặt…đôi tay bắt
đầu làm nhiệm vụ….!Từng chút,từng chút một…em đã gỡ bỏ những thứ có thể gỡ


Gấu thở dốc:


Anh…!Đừng mà…!


Em mặc kệ,tiếp tục với công việc….!Gấu gần như không còn biết gì,và….em
hái trái cấm!


Đa
 

admin

Administrator
Staff member
#10
u,nước mắt gấu trào ra….em ngưng,sau vài giây mọi chuyện tiếp
diễn…..!(Em chỉ dám viết tới đây thôi,chi tiết thế nào thì các thím tự
hiểu!Mod đừng ban em nhé…hức)


Gấu ôm lấy em,dụi đầu vào ngực em rồi thì thầm:Anh ơi,mình có nhanh quá
không?


Em hôn lên trán gấu,ghì chặt bờ vai :Có gì mà vội em?mình là của nhau mà!


Hai đứa nói 1 vài câu nữa rồi thiếp đi…..!


Chap 11: Con tim chia đôi


Sau chuyện đó,gấu dọn ra ngoài ở riêng vì ko thích 2 nhỏ bạn cùng
phòng…thực chất đó chỉ là lý do phụ,cái chính vẫn là để tiện cho 1 số
chuyện!


Em và gấu vẫn duy trì lịch “gặp mặt” 2 lần 1 tuần,chủ nhật tăng ca,trừ
những ngày đèn đỏ!Mọi chuyện cứ diễn ra như thế cho đến 1 ngày…..!


Dạo ấy em đã có xe,đi từ sài gòn về nhà toàn đi xe máy về…!Hôm đó đã
tính là về nhà,chạy qua cầu Bình Triệu thì nhận mes của gấu:


Anh ơi,ở nhà buồn quá à….!Chẳng suy nghĩ nhiều,quẹo phải Võ Văn Ngân lên
nhà gấu…lại đi chơi,lại 3 nháy….sáng hôm sau em như người mất hồn!Đành
bỏ xe nhà gấu,buýt xuống Miền Đông mua vé về…!


Lên xe,B9-phù,thế là khỏi nắng nhé…ngồi 1 mình…và ngủ suốt chặng!


Ở nhà chơi 2 hôm,mẹ tẩm bổ cho cơ số gà hầm,chân giò,ect…,cảm thấy sung
sức hơn bao giờ hết-lại chuẩn bị lên sài gòn!Không hiểu sao mới xa quê
ít thời gian,giờ về lại thấy buồn buồn lạ,hơn nữa thời tiết thì cứ hanh
hanh vô cùng khó chịu…Em nhận thấy rằng,đại đa số những người đã lên
thành phố đều cảm thấy không hợp với cuộc sống ở quê-nơi gắn liền với
những ký ức,những hoài niệm hỗn độn và…1 tuổi thơ muôn màu sắc!


Lấy vé xong,ngồi ở phòng chờ nghĩ vẩn vơ….!15p sau,bước lên xe-A7-chợt
dừng lại khi nhìn thấy ghế A8-1 con bé,tai đeo headphone,nằm tựa vai vào
cửa sổ….xe chầm chậm lăn bánh!


Tiếp


Em là người khá lạnh,ngồi cạnh thật đấy nhưng chẳng mở miệng nói câu
nào(mặc dù lâu lâu cũng ngía sang nhìn trộm),con bé khá xinh,tóc màu hạt
dẻ uốn nhẹ,đặc biệt em nó luôn dán mắt vào màn hình điện thoại,lâu lâu
lại cười…!


Thời điểm đó Ola chat vô cùng thịnh hành,nhất là với teen 9x,điện thoại
10 đứa thì 8 đứa cài,2 đứa kia ko có là tại điện thoại ko cài
được….chậc,toàn nói nhảm,mơ mộng vớ vẩn,thây kệ-ngủ!


Xe dừng trạm 1,giật mình tỉnh giấc vì con bé:Anh 4 mắt,cho em ra ngoài!


Em bước ra,con bé xuống xe…vuốt mặt lần nữa cho tỉnh,nhìn theo….!Hì,lúc
nãy nó ngồi nên em ko nhìn kỹ được,bây giờ nhìn lại thấy nó cũng chuẩn
phết( nói như danh hài Hoài Linh:cái nào cần nhô ra thì nó nhô ra,cái
nào cần co vào thì nó co vào…)!


Rửa mặt,bỏ vào miệng cục singum,ngồi ở ghế trạm nhìn lên đèo!Cuộc sống
của người dân dưới chân đèo chủ yếu là bán tạp hóa,trái cây,vá xe…con
cái của họ hầu hết đều lông bông,chúng lập thành những băng đảng,đêm đêm
lên đèo chặn những xe về muộn….!


Đó là chuyện ngày trước,bây giờ khác rồi…sau những đợt càn quét lớn,các
tay to lần lượt dắt nhau xộ khám,bọn đàn em ở ngoài phần vì ko có người
dẫn dắt phần vì gia đình gây sức ép nên lần lượt kéo nhau lên Sài
gòn,Bình Dương tập làm…công nhân!Vì thế chân đèo ngày càng vắng,dân cư
chủ yếu là trung niên,trẻ con và 1 số ít ỏi thanh niên gan lỳ,lười biếng
sống ăn bám vào bố mẹ-những người hằng ngày chắt chiu từng đồng từ chai
nước,gói bánh...hoặc lầm lũi trong những trạm dừng dọn vệ sinh...


Đang miên man cùng những dòng suy nghĩ thì chợt giật mình vì con
bé…A8-tạm gọi thế vì đã biết tên đâu….:Anh làm gì mà ngồi như tượng zạ?!


Phát bực với câu hỏi:Anh làm tượng thì có ảnh hưởng gì tới em ko?


Con bé cười-nụ cười thật tươi,pha chút nhí nhảnhạ không,nhưng mà anh
ngồi chút xíu nữa là khỏi lên trển á!


Giật mình,quay sang nhìn thì mọi người đang lên xe…,đứng dậy,uể oải đáp
lời nó:Ừ,anh cảm ơn nhóc!


Nhỏ ko nói gì,hếch mũi 1 cái rồi lên xe!Đợi nó an vị em mới ngồi vào
chỗ,xe lại lăn bánh…!


Tiếp


Gấu gọi:Anh đi tới đâu rồi?!


_Anh đi được nửa đường rồi,xe chạy hơi chậm!


+Lên tới thì gọi em nha,em lên bến rước anh!


_Ừ!Mà chiều nay ko đi học sao?


+Dạ có,nhưng có 2 tiết thôi anh!


_Ừm,vậy đi học đi!Bibi em


+Bibi a,X nàz!


Cúp máy,vô tình nhìn sang thì thấy con bé đang…nhìn em,bắt gặp ánh mắt
của em nó nghoảnh mặt đi rất nhanh,gắn vội head phone nghe nhạc tiếp!


Lắc đầu cười 1 mình rồi thầm nghĩ: con bé này không được bình thường lắm…!


+Anh cười gì?!


_H..a..hả?Anh cười gì đâu!?


+Có người nói xạo mà hok bị cà lăm kìa ^^!


_Trời đất,ừ thì anh cười em đó,có làm sao ko?!


+Bộ em nhìn mắc cười lắm hả,cười rồi thì trả tiền đi!?!


Wtf?Gặp đúng nhỏ có bệnh thiệt rồi!Vẫn cố trả treo với nó:


Sao phải trả tiền?!


+Thì đi coi hài kịch phải mua vé để cười,giờ ngồi nhìn ngta cười thì trả
tiền là đúng rồi còn gì!


Nghĩ thầm trong bụng:Ôi chao,cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng!Nó đưa thì
mình đẩy thôi,gọi là góp vui cho phiên chợ!Nghĩ vậy nên em thay đổi thái
độ,cười hiền:Chứ giờ muốn sao?Bao nhiu tiền mới chịu!


+Lát xuống trạm 2 mua sữa chua nha!


-Ừ,vậy là xong đúng ko?!


+Dạ ,mà xong là sao anh?


_Là em ngồi nghe nhạc típ chứ sao?


+Thôi em chán nghe nhạc rồi,giờ thích ngồi tám thôi!


Lại nghĩ: làm như sáng đi bước lộn chân ra đường sao trời!


Vậy là ngồi chém gió nhăng cuội với nó,
 

Quảng cáo