• This site uses cookies. By continuing to use this site, you are agreeing to our use of cookies. Learn more.

Đọc xong tâm sự này mình cũng muốn được "Làm Bố"

admin

Administrator
Staff member
#1
Cách đây 1 năm, mình cười nhếch mép mỗi khi có đứa dở mồm nào nhắc chuyện vợ con, thế mà bây giờ đã là bố, một ông bố xịn theo đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.


Sáng mùng 4 tháng 7 năm 2013 đưa vợ vào Bệnh viện phụ sản như đã lên lịch với một bà hộ lý, lại nói về cái bà này, bác sỹ gì mà suốt ngày má phấn môi son, lượn như đèn cù, miệng toe toét, mấy ông ngồi đợi vợ đẻ thì bảo trông như mấy em buôn hoa quả ngoài cổng bệnh viện, mình thì cứ mạn phép gọi chị là "chị cave bệnh viện" cho nó đỡ nhầm lẫn với hàng chục cô hộ lý khác mặt mũi đằng đằng sát khí, đi lại loanh quanh chỉ chờ các ông bố tương lai có sơ hở gì để quát mắng.

1345606487-daycongai.jpg


6h45’ Mình chạy xuống tầng 1 làm thủ tục, không biết nên cứ đứng loanh quanh cửa phòng khám phụ khoa, bỗng nghe thấy lảnh lót 'anh kia ra chỗ khác mà đứng, nhìn cái giê..ề'. Ngó vào thấy một cái mặt trông như Hoàng thành phát lộ, định bật nhưng nghĩ không thể bắt đầu một ngày trọng đại như thế này bằng một việc dớ dẩn nên lại thôi...


Đến cửa phòng mổ từ 7h, nhưng phải đợi đến 9h mới được giờ Hoàng đạo nên cả đại gia đình ngồi mài mông trên mấy chiếc ghế lở loét ngoài hành lang. Vợ thì mặt căng thẳng kinh khủng, trông như chồng sắp đi công tác Đồ Sơn không bằng, hê, nhạc mẫu nhạc phụ loanh quanh làm công tác tư tưởng. Bất công thật, mình thì cũng đang lo sốt vó, sắp làm bố trẻ con rồi, tìm mãi trong đống tàng kinh các của mình chả thấy cuốn nào dạy làm bố, thế mà dek ai an ủi, động viên lấy nửa câu. May mình tiên cơ biết trước nên mang theo con Ipad phòng thân, lôi ra oánh Pikachu.


Đánh đến bài 7, đang chuẩn bị level up thì chị "cave bệnh viện" chạy ra, chưa thấy người đã thấy lời, em ơi, em ah, chị chuẩn bị xong hết rồi, em đưa vợ vào đê. Vứt máy, vứt áo, ngoắc tay gọi cả nhà vợ, đi luôn, phù, 2 tiếng đồng hồ em chỉ đợi cái câu em ơi, em àh của chị thôi đấy.


Vợ vào phòng mổ, lại lôi máy ra chiến tiếp nhưng chắc tâm không tịnh nên chỉ đến được level 2 thì game over, cay mũi đang định cày tiếp thì lại nghe thấy tiếng "chị cave", em ơi em ah, mẹ tròn con vuông rồi nhé, chúc mừng ông bố trẻ.


Mình quăng máy, vứt áo, đứng dậy quên cả phủi mông và ngoắc tay gọi nhà vợ, lao vào ôm luôn (ôm con tôi đấy ah chứ không phải ôm chị cave đâu). Con gái mình đây, cằm chẻ, môi trái tim, mắt một mí, giống mình như đúc, thế mà "chị cave" bảo là (mẹ tròn) con mình vuông, nhưng bây giờ thì bỏ qua hết.


Ngó đồng hồ, lúc đấy là 9h15’…


Con gái tôi đấy, mắt hấp háy, miệng phát ra những tiếng mà mình không hiểu, tay chân nhỏ nhắn, đỏ hồng, hơi thở yếu ớt…


Khi bế trên tay một sinh linh bé nhỏ, yếu đuối, cảm nhận nhịp tim của con qua lớp tã cuốn vội, mình như mơ đi, chẳng biết diễn tả cảm xúc thế nào, chỉ thấy lòng trào lên một niềm yêu thương, một sợi dây huyết thống vô hình ràng buộc. Ngay lúc đó mình biết mình sẽ yêu thương con hơn bất cứ thứ gì trên đời, mình sẽ mạnh mẽ hơn để che chở cho gia đình bé nhỏ. Mình sẽ vất vả hơn nhiều nhưng điều đó chẳng là gì so với niềm hạnh phúc mình đang có, cảm ơn trời, cảm ơn ông bà hai bên, và dĩ nhiên cảm ơn cả "chị cave" nữa…


Bây giờ con đã được 9 ngày, 4 ngày bố không được ngủ một chút nào, chân tay tê nhức, râu dài đến (gần) rốn. Nhiều khi mệt mỏi quá định chạy ra ngoài đi xông hơi tại một quán quen nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thôi, để dành tiền mua sữa cho con chứ, keke.


Có lẽ sẽ còn vô vàn khó khăn vất vả chờ mình phía trước nhưng mình biết rằng mình sẽ không bao giờ quên khoảnh khoắc lần đầu tiên bế con gái bé bỏng trên tay, một trải nghiệm khó quên, một trải nghiệm mà ai cũng chỉ có một lần trong đời.


Một trải nghiệm mà bất kỳ một người đàn ông đích thực nào cũng nên trải qua!
 

Quảng cáo